<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228</id><updated>2012-02-16T20:46:39.934+07:00</updated><category term='Nỗi buồn'/><title type='text'>song het minh</title><subtitle type='html'>Cuộc sống hạnh phúc!</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>31</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-4097002965571711555</id><published>2009-06-01T14:35:00.001+07:00</published><updated>2009-06-01T14:35:10.129+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;h2 class="storytitle" id="post-237"&gt;&lt;a href="http://blogduynguyen.wordpress.com/2008/01/17/co-ai-mua-toi-khong/" rel="bookmark" title="Permanent Link: Có ai mua tôi không?"&gt;Có ai mua tôi không?&lt;/a&gt;&lt;/h2&gt;     &lt;p&gt;(Người bạn béo đặt câu hỏi trong một ngày gần hết năm…)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Một ngày anh làm việc bao nhiêu tiếng?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Thường thì tôi không tính thời gian, tôi chỉ kiểm tra xem mình đã hòan thành bao nhiêu việc trong một ngày, thay vì làm bao nhiêu giờ. Nếu cân đong đo đếm cho chính xác, một ngày làm việc của tôi trung bình 12-14 tiếng, tuy nhiên, phần lớn thời gian là bảo đảm cho những việc cần được làm đúng. Tôi học được một điều rằng “do the right thing” vẫn tốt hơn “do the thing right”. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Anh thường ở văn phòng hay ra ngòai? ở đâu hiệu quả hơn và có nhiều ý tưởng hơn?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi vẫn thường thích bù khú với bạn bè, nói linh tinh những chuyện không đâu, chuyện xưa chuyện nay chuyện cũ chuyện mới chuyện Hà Nội chuyện Sài Gòn, rồi bỗng dưng chợt lặng người vì một ý tưởng chợt lóe sáng trong lúc trò chuyện. để có được những khoảnh khắc như thế, tôi thấy ở bên ngòai không gian làm việc tốt hơn, tôi thoát ra khỏi máy tính, bàn ghế văn phòng, đồng phục nhân viên, fax, email, điện thoại.. và nghĩ đến một sự việc, một ý tưởng nào đó xa gần với dự kiến.. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Anh đánh giá nghề tiếp thị ở Việt Nam như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Thú vị và bị hiểu nhầm. một thời gian dài, nghề tiếp thị được xem là công việc bán hàng, rao bán từng bánh xà phòng, gói bột giặt vào từng nhà, được gọi là tiếp thị, đứng bán từng chai bia ở quán cũng được (bị) gọi là tiếp thị. Một thời gian sau đó, tiếp thị lại bị nhầm lẫn với quảng cáo, khi nghe ai đó giới thiệu về chức năng hoặc giá trị của một sản phẩm, người nghe phán ngay “lại tiếp thị rồi”. &lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Với kinh nghiệm, kiến thức và sự quan sát của mình, tôi gọi tiếp thị là “một nghệ thuật tác động vào ngũ giác quan của đối tượng để thay đổi nhận thức và hành vi của đối tượng theo định hướng của mình”, chính vì thế, nghề này đòi hỏi một sự đam mê mãnh liệt và góc nhìn cực rộng.&lt;br /&gt;Nghề tiếp thị tại VN là một nghề mới và đang dần được hoàn thiện, có thể nói, tiếp thị tại VN không thua bất cứ một quốc gia nào trên thế giới, từ ý tưởng đến sự thể hiện, tuy nhiên, nghề tiếp thị vẫn chưa được gọi đúng tên với đúng chất công việc. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Theo anh, ý tưởng hay tiền là nhân tố quyết định sự phát triển của thị phần?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nếu nói về xây dựng thương hiệu thì cả hai yếu tố trên đều quan trọng, chính xác hơn, phần chủ đạo vẫn là Ý Tưởng. Ý Tưởng là sự khởi đầu và năng lực tài chính là sự tiếp nối. Tiền nhiều nhưng ý tưởng tồi là một thảm họa cho thương hiệu.&lt;br /&gt;Phát triển thị phần, theo tôi, lại là câu chuyện khác, để phát triển thị phần, cả tiền và ý tưởng đều là thứ yếu, điều quan trọng nhất là con người. Cả một tập thể gắn kết, có chiến lược rõ ràng và khả thi, sự quyết tâm cao, qui trình kiểm tra kiểm sóat chặt chẽ, xem xét và điều chỉnh phương án kịp thời hợp lý.. những yếu tố đó quyết định phần lớn đến sự thành công trong cuộc chiến giành thị phần. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Điều đầu tiên anh chú trọng cho việc phát triển một thương hiệu là gì?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Phần hồn và tính cách thương hiệu là điều đầu tiên tôi xây dựng. Tôi phải trả lời được câu hỏi là tại sao phải là (chọn) thương hiệu này, nó có ý nghĩa gì, nó gợi lên cho người đọc/nghe/nhìn cảm giác như thế nào, nó có chiếm được cảm tình của khách hàng không.&lt;br /&gt;Ví dụ như khi tôi còn làm phó tổng giám đốc phụ trách tiếp thị ở một tập đoàn công nghệ, tôi chú trọng phát triển từ thương hiệu công ty trở thành ý nghĩa hành động, trở thành biểu tượng của tính chính trực và sự sáng tạo. Hy vọng một lúc nào đó, một nơi nào đó, khi cần liên kết tính chính trực và sự sáng tạo cho nhân viên, các chủ doanh nghiệp sẽ đưa tên tập đoàn này ra như một ví dụ sống.&lt;br /&gt;Thương hiệu, nó như đứa con của mình với những định hướng, hòai bão, vun đắp, điều chỉnh, đầu tư…đau khổ khi nó không ngoan và tự hào khi nó thành đạt. Phần lớn chúng ta là những người đi làm thuê, do đó, suy nghĩ và hành động trong vô thức cũng giống như cha mẹ ghẻ, phải đi nuôi con người khác, khó có thể mong chờ họ yêu con mình như mình. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Gặp một đối tượng hoặc một đối tác hoàn toàn mới, điều anh chú ý và đánh giá đầu tiên khi giao tiếp là gì? Vì sao?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi không chú ý đến những điều to lớn mà người ta đang có hay đang khoác vào mình, tôi không chú ý đến thân thế sự nghiệp hay tiền của vật chất. Tôi quan sát những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, ví dụ như cách phát âm, dáng ngồi, bàn tay, ánh mắt, cách bắt tay, chất giọng, sự đúng giờ… tôi lắng nghe câu chuyện và liên kết sự hợp lý của mạch chuyện.&lt;br /&gt;Tại sao ư? Vì tôi đang tiếp xúc với một con người cho một câu chuyện, tôi không gặp đại nhân hoặc đại gia, tôi không bị choáng ngợp bởi hào quang hoặc hào nhoáng và tôi càng không bị yếu tố nghèo rách cua người đối diện làm chi phối. Hòan cảnh lịch sử và biến động kinh tế đã tạo ra rất nhiều dạng tâm trạng và nhiều vỏ bọc, tôi trân trọng yếu tố nhân văn trong từng cuộc tiếp xúc. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Điều gì ở người phụ nữ tạo cho anh ấn tượng nhất? tại sao?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sự tự tin.&lt;br /&gt;Tôi nhìn thấy nơi người phụ nữ tự tin một sức mạnh tâm hồn, một sự sắc sảo về trí tuệ và một sự mỏng manh sâu lắng. Có phải tất cả những điều đó tạo nên duyên ngầm và nữ tính?&lt;br /&gt;Thời của Hàn Ni yếu đuối đã qua lâu lắm rồi, thời của mắt nâu môi trầm cũng đã qua, có lẽ, đã đến thời của người phụ nữ biết hài lòng với những gì mình đang có và biết tôn vinh những gì mình hài lòng. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Thời gian nghỉ ngơi, thư giãn, thú vui, đam mê của anh là gì?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Có gì khác nhau trong bốn khái niệm trên nhỉ?&lt;br /&gt;Thời gian nghỉ ngơi của tôi thực sự là ít, tôi dành cho gia đình, chơi đùa với con, không phải suy tư lo nghĩ tính toán. Nếu để thư giãn, tôi thích lái ô tô ra xa lộ, đi trong mưa và mở to nhạc jazz.&lt;br /&gt;Thú vui cùa tôi là lang thang trong các nhà sách cũ, cầm những quyển sách sờn gáy và đọc những lời đề tặng xa xăm… tôi thích hoài niệm về khoản thời gian đã qua, cuộc chiến nhiều năm về trước và những vết xước còn lại.&lt;br /&gt;Niềm đam mê, chỉ có thể là golf. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;Có bốn người phụ nữ hình thức tươn&lt;br /&gt;g đối như nhau, mỗi người có một đặc điểm nổi trội sau, anh sẽ chọn ai? Thông Minh, Thú Vị, Duyên Dáng Đảm Đang.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Với người phụ nữ, tôi không bao giờ có khái niệm chọn lựa. Gỉa sử với bốn người phụ nữ có từng đặc điểm nổi trội như trên, tôi chỉ có thể gọi là thích, thích hơn, thích nhất. Có lẽ, người tôi thích nhất sẽ là người Thú Vị, vì bản thân chữ Thú Vị đã bao hàm cả bốn (có thể ít hơn ở khái niệm Đảm Đang). Nhưng tôi tin sự Thú Vị là điều quan trọng để bắt đầu và duy trì tình cảm, dù đó là tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu hay tình thương.. yếu tố Thú Vị trong giao tiếp và trong cách sống tạo nên đẳng cấp của một con người.&lt;br /&gt;Sự Thú Vị không cần trang điểm và không cần trang sức, tự bản thân nó đã có sự hấp dẫn đủ để mình cười tươi khi có nhau và cười mỉm khi vắng nhau. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;&lt;em&gt;Nếu được thay đổi, anh sẽ chọn cách sống khác không? Anh tự đánh giá và cho điểm mình…&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đã có một lần, khi tôi thất bại và mất phương hướng, tôi đã mong mình được là một người lính, tham gia chiến trận và chết mất xác, không tên không tuổi và không nhìn thấy cuộc sống thời bình. Tôi cảm thấy điều đó hào hùng, đẹp và thanh thản.&lt;br /&gt;Tôi sẽ không thay đổi cách sống, dù cho được làm lại từ đầu, tôi bằng lòng và vui với những gì mình đã sống và những gì mình đang có. Thực sự, tôi là người cầu toàn, nhưng tôi ý thức được rằng, sự cầu toàn của tôi chỉ làm khổ người thân của tôi. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#00007f;"&gt;Một điều ước bất kỳ nhưng duy nhất.. cho người trả lời thành thật, anh có nhận không? Nếu có là gì?&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Giảm bớt sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;Nhạy cảm và tinh tế là điều tốt để mình hưởng thụ cuộc sống, nhưng đôi khi làm mình buồn và cô độc rồi trở nên cáu gắt. Đặc biệt trong môi trường kinh doanh, ai đó thường nói cần một cái đầu lạnh và một trái tim nóng, nơi tôi thì tất cả đều nóng. &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-4097002965571711555?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/4097002965571711555/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=4097002965571711555&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4097002965571711555'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4097002965571711555'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2009/06/co-ai-mua-toi-khong-nguoi-ban-beo-at.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-4472538833144402837</id><published>2009-05-12T15:58:00.001+07:00</published><updated>2009-05-12T15:58:09.328+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;b&gt;ình cờ lên mạng, tớ thấy choáng với dòng blast được treo trên blog của nhỏ bạn thân: “Chán đời, chán sống, chán yêu”. &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://hinh.vietgiaitri.com/uploads/pic15/VietGiaiTri.Com-205387-1240710406.jpg" alt="IPB Image" border="0" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vội vàng gọi điện hỏi han về cái bệnh chán của nó, tớ mới hiểu rõ nguyên nhân. Thì ra nàng ta chán vì...nhà giàu quá, nhàn rỗi, chẳng có việc gì làm, cậu người iu thì “hen săm” quá, không biết là cậu ta yêu mình vì lí do gì (?!) Cái này thì gọi là potay.com nhỉ? Nhưng không phải chỉ có cô bạn ấy mới có cái chán kì quặc như thế đâu nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1001 kiểu chán &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được học trong một lớp chọn có tiếng của trường nhưng H lại chưa bao giờ thấy tự hào vì những nỗ lực của mình. Học hành không đến nỗi nào, nếu không muốn nói là khá “thần sầu” ở một số môn. Thế nhưng, không hiểu sao luôn thấy H ủ rũ. Thì ra, H mặc cảm vì mình là người duy nhất có cả bố lẫn mẹ là nông dân và kinh tế gia đình lại khá khó khăn. Từ đó, H tưởng tượng mọi người đang xa lánh mình và thường xuyên chán nản vô cớ. Thực ra, không phải vậy. Cả lớp lúc nào cũng thông cảm với hoàn cảnh của H chứ có ai vì thế mà xa lánh bạn đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn N thì sao? Vốn xinh xắn hơn người nên N có nhiều bạn trai đi theo “cưa cẩm”. Nếu thế thôi thì không sao, đằng này, N luôn cảm thấy mình là người có lỗi. Cô bạn cho rằng dường như mình đang “trêu ngươi” những bạn gái trong lớp, nhất là những người còn chưa có ai. Thậm chí, có lúc nàng còn trách cứ mình xinh đẹp mà làm gì, chỉ tổ làm ngứa mắt thiên hạ(?!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trường hợp nữa, ngộ nghĩnh không kém là có người được bố mẹ quan tâm quá mức thành ra cũng...chán luôn cả bố mẹ! Sao bạn ấy không biết rằng bố mẹ làm thế cũng chỉ vì thương mình mà thôi. Được thế là quá hạnh phúc so với những người có bố mẹ bận bịu không có cả thời gian quan tâm tới con cái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và còn nhiều nhiều trường hợp...chán nữa, nhắc tới họ,tớ cũng thấy… chán luôn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Hậu quả là… &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biểu hiện chung của những người mắc vào hội chứng chán này là lừ đừ, chậm chạp, không làm thì thôi, làm thì chẳng mang lại kết quả gì cho ra hồn bởi tâm trí họ có để tâm vào việc đâu. Họ toàn nghĩ tới đẩu đâu thôi ý chứ. Với lại, những người chưa làm đã thấy chán thì lấy đâu ra nhiệt huyết để làm việc cơ chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì thế, nói bệnh chán đã lấy đi của “bệnh nhân” khá nhiều cơ hội trong học tập, giao tiếp hay làm việc thì cũng không phải là ngoa. Khi đó, họ sẽ lại thêm chán vì mình không may mắn, trong khi họ không biết rằng với khuôn mặt chán nản, rầu rĩ như đưa đám thì làm sao vận may mỉm cười với họ được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--coloro:#006600--&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 102, 0);"&gt;&lt;!--/coloro--&gt;&lt;b&gt;Bắt mạch kê đơn cho bệnh nào &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng giống như người ốm phải uống thuốc, những người trót chán phải làm một cái gì đó để nung chảy cái khối chán nản trong lòng mình. Có mấy cách sau, dễ lắm nè:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Thay đổi vài thói quen trong cuộc sống&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ như mọi hôm bạn đi học bằng xe đạp thì hôm nay bạn đi học bằng xe bus chẳng hạn. Thời gian ở trên xe bus sẽ giúp bạn có thêm những người bạn mới, gặp gỡ được nhiều người hơn, hoặc có thời gian hơn cho chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Vạch ra một mục tiêu cụ thể và thực hiện nó&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần lớn những người chán là chưa có một mục tiêu cụ thể. Vậy thì còn chờ gì nữa mà không xem mình cẩn phải cố gắng ở phương diện nào. Thay vì vạch ra một mục tiêu chung chung như: “Mình sẽ học tốt tiếng Anh” thì sao bạn không cụ thể hơn là một ngày học được chừng này từ mới, chừng ấy mẫu câu, cố gắng đạt được bao nhiêu điểm thi TOIEC. Có một mục tiêu cụ thể, bạn sẽ theo đuổi thực hiện nó và quên nỗi chán nản thường trực đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Giao tiếp nhiều hơn. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giao tiếp được coi như là một phương thuốc hữu hiệu chữa những chứng bệnh về tâm lí, trong đó có cả bệnh “chán” ngốc xít của tuổi chúng mình đấy. Tiếp xúc với nhiều người hơn nữa, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn với họ sẽ giúp bạn hiểu ra rằng những gì đang làm bạn chán thật là nhỏ bé với họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Học thêm những kĩ năng mới. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có thời gian, đi học nấu ăn,học trang điểm hay học thuyết trình cũng không phải là một biện pháp tồi. Những kĩ năng mới này sẽ giúp bạn tự tin hơn, hòa nhập tốt hơn với cuộc sống. Khi đó bạn sẽ không còn thấy cuộc sống đáng chán nữa đâu!&lt;!--colorc--&gt; &lt;/span&gt;&lt;!--/colorc--&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;!--IBF.ATTACHMENT_273455--&gt; &lt;table class="ipbtable" cellspacing="1"&gt;  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;        &lt;td class="bg3" valign="top" width="100%"&gt; &lt;div style="font-size: 14px;" align="left"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Video tags: &lt;/b&gt;&lt;a target="_blank" href="http://video.vietgiaitri.com/?CODE=2&amp;amp;search=bong&amp;amp;tag=1" title="bong"&gt;bong&lt;/a&gt; &lt;a target="_blank" href="http://video.vietgiaitri.com/?CODE=2&amp;amp;search=dung&amp;amp;tag=1" title="dung"&gt;dung&lt;/a&gt; &lt;a target="_blank" href="http://video.vietgiaitri.com/?CODE=2&amp;amp;search=muon&amp;amp;tag=1" title="muon"&gt;muon&lt;/a&gt; &lt;a target="_blank" href="http://video.vietgiaitri.com/?CODE=2&amp;amp;search=chan&amp;amp;tag=1" title="chan"&gt;chan&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-4472538833144402837?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/4472538833144402837/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=4472538833144402837&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4472538833144402837'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4472538833144402837'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2009/05/inh-co-len-mang-to-thay-choang-voi-dong.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-5107792703468118365</id><published>2009-04-29T08:29:00.000+07:00</published><updated>2009-04-29T08:30:59.260+07:00</updated><title type='text'>Có lúc em chán anh</title><content type='html'>&lt;!--  middle col --&gt;                                                                     &lt;br /&gt;                  &lt;table border="0" width="100%"&gt;                       &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                          &lt;td class="catnav"&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="style1"&gt;_____ &lt;/span&gt;&lt;a class="catnav" href="http://www.tinnhanhblog.com/article/TinhYeu/"&gt;1/2 của tôi&lt;/a&gt; &lt;span class="style1"&gt;_____&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;                         &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;                          &lt;span class="btitle"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;        &lt;span class="date"&gt;Chủ nhật, 16.09.2007, 09:41pm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;       &lt;br /&gt;               (TinNhanhBlog.com) Có những lúc em chán anh, em thấy thật sự chán cái kiểu tình yêu của tụi mình, chán cái kiểu anh lười ăn vặt và lười đi chơi, chán cái kiểu anh suốt ngày vùi mình trong công việc, chán cái kiểu cứ nhậu nhẹt là anh đưa thẳng em đến đó mà không cần hỏi ý kiến em, chán cái kiểu anh tự cho mình cái quyền được quyết định thay em mọi điều, chán cái kiểu anh không chịu mua cái mà em rất thích trong khi lại luôn dành phần trả tiền các bữa nhậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những lúc em chán anh, chán cái kiểu anh không biết tự chăm sóc cho bản thân, anh vô tâm với những thay đổi ở em, chán cái kiểu anh luôn để cho em phải nhắc nhở từ ăn mặc cho đến cắt tóc cạo râu, chán cái kiểu em cho anh đi gội đầu xông hơi mát sa xả láng mà anh vẫn cứ ì ra chẳng chịu đi chỉn chu lại mình, chán cái kiểu anh không chịu lặng im để nghe em nói, chán cái kiểu anh lúc nào cũng có lý do để biện minh cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://www.tinnhanhblog.com/images/articles/2007_09/502/u2_Hate_You_Today.jpg" border="0" hspace="5" vspace="5" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có những lúc em chán anh, chán cái công việc lúc nào cũng bù đầu bù óc của anh, chán cái máy tính xách tay anh luôn kè kè mang theo mỗi lần đi chơi với em, chán cái cách anh lúc nào cũng chỉ thích đến một địa điểm quen thuộc và chỉ uống duy nhất cái thứ cafe đen không một hạt đường, chán cái kiểu anh hay vô tâm mà không nhớ những gì mình đã hứa, chán cái kiểu sau mỗi lần đón em là anh dong thẳng xe về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những lúc em rất chán anh, chán rất nhiều thứ xung quanh mình, chán những cuộc cãi nhau đến mệt mỏi, chán những ngày em lặng lẽ đi làm về anh chẳng đón đưa, chán cái cách anh tiêu pha hoang phí, lương thì cao mà cứ đến giữa tháng đã hết tiền, chán cả những chuyện anh làm rồi mà không nói lại với em, chán cái kiểu khi em nhăn mày nhăn mặt mà anh cứ ngoác miệng ra cười, chán cái kiểu anh phê bình khi em cáu gắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Có rất nhiều những lúc em thấy thật sự chán anh, em muốn anh thay đổi đôi chút để làm mới mình, em đỏng đảnh điệu đà nên em cũng muốn anh màu mè đôi chút, em kỹ tính và khó chiều nên em cần anh mềm mỏng hơn, em hay mơ mộng và hay đòi hỏi những thứ phù phiếm nên em cần anh tinh tế và nhạy cảm một chút, em hay ốm vặt nên em cần anh ân cần hơn nữa, em thích đi chơi sau những giờ làm nên em cần anh cùng em dạo phố...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;!...Nhưng em sẽ rất buồn nếu như không còn anh nữa, em yêu anh từ mỗi tin nhắn giản đơn mà chứa đựng biết bao điều, em yêu anh mỗi lần em sốt anh phải ngồi chờ đón em hàng ba bốn tiếng, em yêu anh bởi bờ vai vững chắc, bởi cách suy nghĩ chín chắn và thấu tình, em yêu anh bởi trách nhiệm trong con người anh, em yêu anh từ ánh mắt đến nụ cười, em yêu anh từ những điều nhỏ bé lắm, và em cũng chẳng biết sao em lại yêu anh, sao em chán anh thế mà em vẫn thấy nhung nhớ thật nhiều mỗi lần thiếu vắng thói quen cũ, yêu anh chẳng hiểu vì sao, chẳng có lý do gì để yêu cả, yêu anh nên em yêu cả những điều mà em đã chán. Và em sẽ rất đau khổ nếu phải xa anh, vì em biết anh cũng rất yêu mình, vì em biết anh luôn lo cho tương lai hai đứa, vì em còn biết là anh quan trọng nhất đối với em.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-5107792703468118365?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://tinnhanhblog.com/article/TinhYeu/502/' title='Có lúc em chán anh'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/5107792703468118365/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=5107792703468118365&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/5107792703468118365'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/5107792703468118365'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2009/04/co-luc-em-chan-anh.html' title='Có lúc em chán anh'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-5137980254387375396</id><published>2009-02-17T14:03:00.000+07:00</published><updated>2009-02-17T14:04:11.558+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;p class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Làm sao chúng ta có thể giải thích cảm giác, luôn luôn nhớ tới đối phương, đi kèm là cảm giác lo sợ một ngày, người ta yêu sẽ rời bỏ ta? (Tất nhiên là thời gian sẽ lấp đầy, cho nên nếu chẳng may chúng ta phải gặp hoàn cảnh đó, tôi tin thời gian sẽ chữa lành mọi thứ, và người yêu ta sẽ là một điểm nhấn không bao giờ phai nhoà, trong cái mà ta gọi là Cuộc Sống)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Làm sao để ta bày tỏ hết tình cảm đối với người ta yêu, làm sao để ta chống lại cám dỗ tình dục, tôn trọng người yêu của ta ? Có nhiều bạn nói rằng “No Way ! “ &lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Thú thật ngay cả tôi cũng đã và đang mệt mỏi vì suy nghĩ đó, nhưng khi tôi nghĩ tới hạnh phúc cho người yêu của tôi, tôi cảm thấy mình có thêm nghị lực để chiến đấu với điều đó, chỉ là mỗi người đừng ích kỷ, chúng ta sẽ có cách giải quyết mọi việc.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Làm sao để người ta yêu và người yêu ta không cảm giác chán nhau? Cái này khó, nhưng mà hãy cứ yêu đi bạn, tính toán trong tình yêu cũng đồng nghĩa đi tay không ra chiến trường.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-5137980254387375396?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/5137980254387375396/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=5137980254387375396&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/5137980254387375396'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/5137980254387375396'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2009/02/lam-sao-chung-ta-co-giai-thich-cam-giac.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-8057037683915432858</id><published>2009-01-20T17:44:00.002+07:00</published><updated>2009-01-20T17:47:48.378+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/01/3B9C824E/xuan.jpg" align="center" border="1" width="350" height="502" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;Tết đến rồi&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;Tết đến rồi một năm đã qua, một năm mới lại bắt đầu. Vậy là ra Bắc đã được 1 năm rồi đấy. Năm cũ qua năm mới tới. Chúc một năm mới tràn đầy niềm vui, tràn đầy sức khỏe và thật thành công.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-8057037683915432858?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/8057037683915432858/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=8057037683915432858&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8057037683915432858'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8057037683915432858'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2009/01/tt-n-ri-tt-n-ri-mt-nm-qua-mt-nm-mi-li.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-961832453817719113</id><published>2008-12-17T21:53:00.003+07:00</published><updated>2008-12-17T22:59:52.246+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Cảm xúc đi bất chợt như khi nó đến. Mỗi người có một cách riêng để cảm nhận về hạnh phúc. Chợt muốn đến một nơi chốn bình yên. Cảm xúc lại đến lại là một nỗi buồn man mác. Hôm nay bị sốt, khi người ta ốm ngươi ta thấy mình yếu đuối ai đó đã nói vậy và tôi thấy vậy. Cảm xúc đến lại là một sự luyến tiếc, người ta không nên luyến tiếc về những cái đã qua, những cái biết chắc rằng không bao giờ đạt được, nhưng vẫn luyến tiếc. Cảm xúc chợt đi khi ai đó hỏi về vấn đề nào đó, phải tập trung suy nghĩ, cảm xúc đi chợt việc gì đó làm ta bận tâm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-961832453817719113?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/961832453817719113/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=961832453817719113&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/961832453817719113'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/961832453817719113'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/12/cm-xc-i-bt-cht-nh-khi-n-n.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-4993137385235980733</id><published>2008-12-04T14:37:00.002+07:00</published><updated>2008-12-04T14:45:57.515+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>M&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;ấy hôm nay về nhà hết vô rồi ra thấy hơi buồn. Mẹ nói rồi cha nói đau hết cả đầu, nghĩ lại thì vẫn chưa làm được cái gì nên hồn cả, mổ ruột thừa toàn tiền của mẹ. Lại than khi nào mình cũng than thế nhỉ cố gắng lên chứ. Không sao cả cuộc đời có lúc này lúc khác, rồi sẽ có thôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì bố mẹ vẫn cứ đúng. Không sao cố gắng lên nhé... cố gắng hết mình....&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-4993137385235980733?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/4993137385235980733/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=4993137385235980733&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4993137385235980733'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4993137385235980733'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/12/m-y-hm-nay-v-nh-ht-v-ri-ra-thy-hi-bun.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-6613958937912339330</id><published>2008-10-31T22:14:00.002+07:00</published><updated>2008-10-31T22:38:11.004+07:00</updated><title type='text'>Hà nội mưa</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hôm nay Hà Nội trời mưa thật to, mưa ngập hết đường xá, trời mưa nhớ nhà thật đấy. Không hiểu sao mỗi lần mưa thế này mình lại nhớ sao những ngày mưa bão ở quê nhà. Có lẽ những ngày mưa bão ở quê nhà ngày ấy là những ngày tôi có nhiều kỷ niệm nhất, những kỷ niệm khó phai mờ. Nước ngập, khắp nơi là nước, dòng sông nước chảy xiết, cánh đồng trắng xóa nước, bước chân xuống sân là nước. Cha tôi thả xuồng xuống thềm giếng, bơi thuyền giữa đồng là cái cảm giác thú vị nhất mà tôi được cảm nhận, thực tế thì chẳng mấy người có được cái cảm giác thú vị đó. Hà nội nước ngập đường, ra đường là người ta có thể bơi được, cái cảm giác muốn được bơi xuồng của tôi lại trỗi dậy, bạn thử tưởng tượng người ta có thể thả một con xuồng xuống đường và tôi tin là hoàn toàn có thể bơi xuồng được. Quê tôi mùa này cũng là mùa lũ, nước chắc cũng ngập trắng đồng. Mong rằng mùa đã xong. Tôi nhớ sao cái cảnh, ngụp xuống đồng để gặt từng ngọn lúa còn lại, khi người ta không kịp gặt khi nước lũ tràn về quá nhanh. Khi đó thương sao bố mẹ, thương sao những người nông dân lam lũ, thương sao bởi biết bao vất vả cực nhọc. Và hôm nay ngồi đây lại nhớ sao ngày ấy. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Nhớ sao những kỷ niệm của tuổi thơ tôi. Và ngày mai Hà Nội lại tiếp tục mưa, ngày mai cô bạn tôi lên xe hoa về nhà chồng, mong sao đừng mưa nữa và nước hãy rút đi. &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-6613958937912339330?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/6613958937912339330/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=6613958937912339330&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6613958937912339330'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6613958937912339330'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/10/h-ni-ma.html' title='Hà nội mưa'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-706148962660051378</id><published>2008-10-06T21:14:00.002+07:00</published><updated>2008-10-06T21:23:58.218+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Thật mệt mỏi, không biết sao mà mệt đến như vậy. Dạo này trời trở lạnh, mình hay thức dậy nửa đêm, mình vẫn chưa mua được áo ấm. Cảm thấy người mệt mỏi vô cùng. Lại than rồi thật tệ. Cố gắng lên, mạnh mẽ lên nào. Có gì mà không giải quyết được chứ, chỉ cần kiên trì và quyết tâm thôi. Sắp đến sinh nhật của mình rồi. Lại tốn kém, người ta đến sinh nhật thì vui mình đến sinh nhật lại lo vì tiền tiêu hết rồi. Thôi không than nữa than nhiều quá là bệnh luôn đó. Cố gắng lên!!!!!!!!!!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-706148962660051378?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/706148962660051378/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=706148962660051378&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/706148962660051378'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/706148962660051378'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/10/tht-mt-mi-khng-bit-sao-m-mt-n-nh-vy.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-7317500806412652815</id><published>2008-09-21T10:46:00.002+07:00</published><updated>2008-09-21T13:55:46.675+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Chủ nhật, lại ở nhà. Lên chat với bạn bè câu hỏi quen thuộc "không đi chơi đâu à?" uh chẳng muốn đi chơi. Ở nhà ngủ đến 10h trưa thức dậy ăn cơm xong lại ngủ, ngủ xong thấy hết ngày. Bạn bè rủ mãi chẳng đứa nào chịu đi cùng, thôi thì không đi đâu thì ngủ vậy. Mới mượn mấy cuốn sách về đọc cho đỡ buồn. Ra ngoài này phải tập một việc là tập ở một mình, tập cho mình thói quen là luôn có thể không có ai bên cạnh. Đôi khi thấy buồn, đôi khi muốn ai đó bên cạnh, nhưng phải tập thôi phải quen với điều này thôi. Quả thật là lúc đầu mình thấy chới với, bạn bè lâu lâu mới gặp một lần, mà nhiều khi chẳng muốn gặp vì tụi nó toàn có người bên cạnh, còn mình thì vẫn alone nên chẳng biết phải làm sao. Thà cứ ở một mình còn hơn. Thôi thì đành vậy cái gì cũng có cái giá của nó. Phải biết chấp nhận và tiến bước. Dù sao thì cũng không buồn đến bật khóc như mấy hôm đầu mới ra. Lúc mới ra ngoài này quả thật mình thấy tủi thân kinh khủng, tủi thân vì lần đầu tiên mình phải ở với một người không phải là ruột thịt của mình, tủi thân vì nhiều khi nó chèn ép mình, tủi thân vì lạ nước lạ cái chẳng biết gì, tủi thân vì bao khó khăn ở phía trước. Nhưng qua hết rồi những bỡ ngỡ ban đầu, qua hết rồi những tháng ngày tưởng chừng mình không thể vượt qua nổi. Mình tự tin hơn trong cuộc sống, tự tin để có thể tìm thấy những điều ý nghĩa của riêng mình. Vẫn chưa hiểu hết về Hà Nội, vẫn chưa thể như những ngày sống ở thành phố Hồ Chí Minh nhưng mình sẽ có, có tất cả những điều mà mình vẫn mong là mình có. Một cuộc sống tự do, một cuộc sống hoàn toàn do bản thân tự quyết định. Đôi khi mình ước sao Hà Nội là thành phố Hồ Chí Minh như thế mình sẽ được sống một cuộc sống ồn ào của Sài gòn, nhưng mình cũng được gần nhà như mình muốn. Nhưng điều ước vẫn chỉ là ước thôi. Chọn cái này thì mất cái kia. Cuộc đời được mất là chuyện bình thường. Được cái này thì mất cái kia. Khó có ai có thể vẹn toàn tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi tìm cho mình một con đường để đi. Có thể con đường ấy không trải dài bằng những cánh hoa hồng, mà có thể nó trải đầy gai của hoa hồng nhưng tôi vẫn tin mình có thể bước tiếp, chỉ cần ý chí không lung lay, chỉ cần có một niềm tin vững chắc thì sẽ có tất cả.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-7317500806412652815?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/7317500806412652815/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=7317500806412652815&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7317500806412652815'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7317500806412652815'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/ch-nht-li-nh.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-813962107603524431</id><published>2008-09-18T20:58:00.001+07:00</published><updated>2008-09-18T20:58:34.495+07:00</updated><title type='text'>Chiếc lá cuối cùng (*)</title><content type='html'>&lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="border-collapse: separate;" width="40" align="right" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color:#0d2437;"&gt;&lt;img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=232873" hyperlink="" onclick="return showImage(this.src)" class="lImage" width="200" border="1" height="159" hspace="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span style="color:#0d2437;"&gt;Người hoạ sĩ già đã vĩnh viễn ra đi&lt;br /&gt;chỉ chiếc lá úa tường rêu ở lại.&lt;br /&gt;Em thấy không vẫn còn là mãi mãi&lt;br /&gt;Bên mùa đông hơi thở của cuộc đời ?&lt;/span&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="color:#0d2437;"&gt;Đôi khi sầu thượng đế cũng rong chơi&lt;br /&gt;Trần gian đó nỗi niềm riêng trăn trở&lt;br /&gt;Quên đi nhé ngày buồn tênh vô cớ&lt;br /&gt;tôi sang chơi gạ bán một nụ cười&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="color:#0d2437;"&gt;gạ bán niềm yêu đời sống của riêng tôi&lt;br /&gt;cả khúc hát đồng dao chiều trẻ nhỏ&lt;br /&gt;ngày nắng lên mừng vui cùng lá cỏ&lt;br /&gt;mua đi em cho thượng đế mỉm cười&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="color:#0d2437;"&gt;còn phần kia tôi giữ lại trong tôi&lt;br /&gt;như chiếc lá lạnh lùng đêm gió thổi&lt;br /&gt;ấm lòng em dẫu đường xa hút tối&lt;br /&gt;ngủ ngoan đi cho thượng đế an lòng….&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="color:#0d2437;"&gt;Chiếc lá cuối cùng đưa tiễn một mùa đông….&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-813962107603524431?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/813962107603524431/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=813962107603524431&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/813962107603524431'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/813962107603524431'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/chic-l-cui-cng.html' title='Chiếc lá cuối cùng (*)'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-212455337321145033</id><published>2008-09-18T17:53:00.007+07:00</published><updated>2008-09-18T18:36:40.680+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Em bảo anh: Đi đi!&lt;br /&gt;Sao anh không dừng lại&lt;br /&gt;Em bảo anh đừng đợi&lt;br /&gt;Sao anh lại về ngay!&lt;br /&gt;Lời nói thoảng gió bay&lt;br /&gt;Đôi mắt huyền đẫm lệ&lt;br /&gt;Sao mà anh ngốc thế&lt;br /&gt;Không nhìn vào mắt em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong mắt anh, em thấy những buổi chiều,&lt;br /&gt;Mình sánh bước dưới hoàng hôn màu tím.&lt;br /&gt;Trong mắt anh em thấy chùm quả chín,&lt;br /&gt;Anh trèo cây hái tặng cho em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong mắt anh ,em thấy trọn hình em&lt;br /&gt;Quá nhỏ bé,nép bóng anh che chở.&lt;br /&gt;Và em thấy trong dịu dàng hơi thở&lt;br /&gt;Của tình yêu ,sâu thẳm trong mắt anh !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu&lt;br /&gt;Dù trước anh em hoàn toàn bất lực&lt;br /&gt;Dù yêu anh đã bao lần em khóc&lt;br /&gt;Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu&lt;br /&gt;Em chẳng cần chúng ta thương hại nhau&lt;br /&gt;Không còn tình yêu chúng ta còn tình bạn&lt;br /&gt;Dù yêu anh nhưng em vẫn lãnh đạm&lt;br /&gt;Chẳng cúi đầu em cũng chẳng cầu xin&lt;br /&gt;Em chẳng bao giờ hành hạ trái tim&lt;br /&gt;Sống tủi hổ trong tình yêu nô lệ&lt;br /&gt;Chẳng làm gì khiến mình bé nhỏ&lt;br /&gt;Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy văn học đọc cho tôi nghe câu phương ngôn&lt;br /&gt;"Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối"&lt;br /&gt;Có đúng thế không hả bạn bè cùng tuổi&lt;br /&gt;Lứa tuổi bắt đầu yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay em gửi gắm gì qua ánh mắt&lt;br /&gt;mà khiến anh đêm về mất ngủ&lt;br /&gt;ở gần thôi mà sao vẫn nhớ&lt;br /&gt;ngày ngắn vô cùng không đủ để nhìn nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đừng ai hiểu lầm ai muốn làm cao&lt;br /&gt;dù đôi lúc ngó lơ quay chỗ khác&lt;br /&gt;thì ra thầy bảo mà đúng thật&lt;br /&gt;khi biết yêu mình tự dối mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến một cái tên&lt;br /&gt;tự dưng em quá chừng xấu hổ&lt;br /&gt;má đỏ bừng và thôi không cười nói nữa&lt;br /&gt;có ai hỏi :"hắn đấy à", vội đáp :"còn lâu"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;và anh thì có khác gì đâu&lt;br /&gt;cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận&lt;br /&gt;ai lại dám bày tỏ niềm xúc động&lt;br /&gt;nên bất ngờ phải nói "có thành không'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bài anh hát cho cả lớp nghe chung&lt;br /&gt;sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía&lt;br /&gt;tự dưng em không dám lên lớp trễ&lt;br /&gt;chỉ sợ anh cho "con bé ấy lười"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;và bỗng nhiên ai cũng thấy yêu đời&lt;br /&gt;anh đi dạo thường xuyên hơn qua căn phòng em ở&lt;br /&gt;em cũng chợt thích ngồi bên cửa sổ&lt;br /&gt;chỉ cần một cái nhìn là 2 đứa ngủ ngon&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhưng bạn bè ơi đừng tìm hiểu gì thêm&lt;br /&gt;em sẽ bảo em chỉ ngồi hòng mát&lt;br /&gt;anh sẽ bảo anh đi qua căn phòng đó&lt;br /&gt;như đi qua bao căn phòng khác của trường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khi biết yêu người ta ngỡ vẫn bình thường&lt;br /&gt;dù sự thật có nhiều thay đổi&lt;br /&gt;mà thay đổi đầu tiên là bắt đầu nói dối&lt;br /&gt;nhưng là nói dối vụng về con nít rất dễ thương&lt;br /&gt;hãy tha thứ cho những người&lt;br /&gt;vì bắt đầu yêu nên bắt đầu nói dối&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-212455337321145033?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/212455337321145033/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=212455337321145033&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/212455337321145033'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/212455337321145033'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/em-bo-anh-i-i-sao-anh-khng-dng-li-em-bo.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-2557982303674585160</id><published>2008-09-18T17:53:00.006+07:00</published><updated>2008-09-18T18:34:56.905+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Nếu một ngày Anh nói xa Em&lt;br /&gt;  Trái đất sẽ ngừng quay, mùa xuân ko trở lại&lt;br /&gt;  Chỉ còn Em một mình trong đơn lẻ&lt;br /&gt;  Bơ vơ giữa dòng đời, bơ vơ những đêm đông&lt;br /&gt;  Nếu một ngày Anh nhắc đến chia tay&lt;br /&gt;  Em sẽ ko khóc như những lần hờn dỗi&lt;br /&gt;  Em chỉ tiếc sao mùa đông đến vội&lt;br /&gt;  Để biết rằng Em vĩnh viễn mất Anh&lt;br /&gt;  Nếu một ngày Anh nói mãi yêu Em&lt;br /&gt;  Em sẽ ko vui như những lần truớc nữa&lt;br /&gt;  Bởi biết trước tình Anh là gió thoảng&lt;br /&gt;  Và trái tim Em ko rung động hai lần&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-2557982303674585160?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/2557982303674585160/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=2557982303674585160&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/2557982303674585160'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/2557982303674585160'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/nu-mt-ngy-anh-ni-xa-em-tri-t-s-ngng.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-6015451501540738415</id><published>2008-09-18T17:53:00.005+07:00</published><updated>2008-09-18T18:32:45.076+07:00</updated><title type='text'>Đò ơi</title><content type='html'>Chẳng thể kịp chuyến đò ấy nữa&lt;br /&gt;Tôi vừa đi vừa chạy dọc đường&lt;br /&gt;Chân rớm máu sỏi gai nằm lăn lóc&lt;br /&gt;Áo quần bùn đầu óc cũng tang thương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã xế chiều mây trôi viễn xứ&lt;br /&gt;Chỉ một mình vô nghĩa trước bến không&lt;br /&gt;Nghĩ đến chặng đường đi muốn khóc&lt;br /&gt;Đò đầy người đò đã sang sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại ư? dễ gì trở lại&lt;br /&gt;Bươn bả ra đi mấy ai nghĩ quay về&lt;br /&gt;Nhìn sông rộng con đò khuất bóng&lt;br /&gt;Xung quanh nhìn rơi rụng nhưng đam mê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ấy giờ đến miền đất khác&lt;br /&gt;Nhìn sau lưng có thấy một nỗi niềm&lt;br /&gt;Xin an ủi bằng niềm tin đạm bạc&lt;br /&gt;Rằng đò đầy mà nắng gió triền miên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng thể kịp chuyến đò ấy nữa&lt;br /&gt;Thì đã sao, tôi tự nhủ trong lòng&lt;br /&gt;Nhìn sương khói nhập nhoà trên sông vắng&lt;br /&gt;Chợt bật mồm cất tiếng gọi Đò ơi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-6015451501540738415?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/6015451501540738415/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=6015451501540738415&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6015451501540738415'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6015451501540738415'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/i.html' title='Đò ơi'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-4172244650429075064</id><published>2008-09-18T17:53:00.002+07:00</published><updated>2008-09-18T18:07:52.983+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Không hiểu sao dạo này mình cảm thấy thật khó chịu trong người. Không biết cái cảm giác này xuất phát từ đâu. Mọi chuyện đã qua hết rồi, mình cũng không có gì để phải nghĩ đến nữa, nhưng không hiểu sao một cảm giác rất khó chịu cứ hiện diện trong con người mình. Mình đã có xua tan nó bằng cách đi lang thang một mình, đi sắm những thứ mình thích nhưng tất cả sao mà không xua tan được cái cảm giác đó. Không phải là mình không làm theo những phương pháp của các chuyên gia tâm lý. Chát với bạn bè cũng vơi đi đôi chút về những cái đó. Nhưng dạo này mình cứ cảm giác như ai đó đang trách mình hay đang nhắc đến mình với một vẻ không lấy gì làm thiện chí lắm. Hay mình hay tưởng tượng nữa không biết, nhưng giờ mình chỉ muốn hét lên thật to, đấm đá hết mọi thứ trước mặt để xóa tan đi cái cảm giác khó chịu này.&lt;br /&gt;Ôi trời ơi, trời đất ơi sao mà khó chịu thế này, thằng nào nói xấu ta thì cứ nói xấu trước mặt ta nè đừng có mà ở sau lưng nói xấu ngừơi ta như thế. bực mình lắm tức lắm, ta mà biết đứa nào nói xấu ta ta cho biết tay sao mà bực thế này không biết nữa, bực bực bực bực bực bực bực quá đi mất........&lt;br /&gt;Ôi trời đất ơi sao mà khó chịu thế này, muốn khóc quá, khóc thật to, khóc thật nhiều nhưng sao mà chẳng có đựơc một giọt nước mắt nào chảy ra cả. Khô khốc cả người, bực cả người sao mà khó chịu thế, hu hu hu..........................&lt;br /&gt;Giờ đứa nào đứng trước mặt ta có lẽ đứa đó sẽ chịu trận, ôi giờ chỉ muốn đấm muốn đá mấy phát cho đỡ bực mình, cho đỡ khó chịu.......................&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-4172244650429075064?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/4172244650429075064/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=4172244650429075064&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4172244650429075064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4172244650429075064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/khng-hiu-sao-do-ny-mnh-cm-thy-tht-kh.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-8658063770703969809</id><published>2008-09-06T13:56:00.002+07:00</published><updated>2008-09-06T14:01:35.222+07:00</updated><title type='text'>Ở nhà một mình</title><content type='html'>Hôm nay lại ở nhà một mình. Lần này mình đã quen với cảm giác một mình. Thời gian đầu ở một mình cảm thấy thật buồn và trống trải, nhưng bây giờ ở một mình tự nhiên cảm giác thật thoải mái. Cảm giác chẳng có ai làm phiền mình. Được ngủ một giấc thật đã mà chẳng bị ai gọi dậy. Chẳng có cái gì để buồn, chẳng có cái gì phải lo, chẳng phải nấu cơm cho ai. Thật tuyệt diệu làm sao...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-8658063770703969809?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/8658063770703969809/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=8658063770703969809&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8658063770703969809'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8658063770703969809'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/nh-mt-mnh.html' title='Ở nhà một mình'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-7816463307181176877</id><published>2008-09-02T21:15:00.002+07:00</published><updated>2008-09-02T21:37:39.079+07:00</updated><title type='text'>Ngày mồng 2/9</title><content type='html'>Ngày hôm nay là ngày quốc khánh của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Ngày vui của đất nước, thời tiết hôm nay thật đẹp, một mùa thu Hà Nội đầy sắc từng bừng và hân hoan. Thật vui khi được đi chơi vào ngày này.&lt;br /&gt;Hôm nay là một ngày mình cảm thấy rất vui vẻ. Không ủ rũ hay buồn phiền, dù sao thì tất cả cũng đã giải quyết xong. Có lẽ tháng 10 này mình sẽ chuyển chổ ở mới, mình muốn một không khí mới trong con người mình. Tình yêu đối với mình mà nói, nó rất quan trọng, sự san sẻ cũng là rất quan trọng, và khi mọi thứ kết thúc thì mình cũng không hề phải luyến tiếc gì.&lt;br /&gt;Mình vui vì mình đã nói được cái mình nghĩ. Mình vui vì mình không làm gì để phải hối hận hay tiếc nuối. Hôm nay mình rất vui vì chỉ cần một chút nữa thôi thì mình sẽ giải quyết xong vấn đề, có lẽ là ngày mai. Dù sao thì có thể nó sẽ trách mình, trách mình sao lại bỏ rơi nó, nhưng mình nghĩ cái gì cũng thế cũng có giới hạn của nó. Mình không nghĩ rằng mình ra đi là một tội lớn với nó, dù sao thì mình cũng đã làm hết mình như một người bạn đối với nó. Mình không thể đi theo nó, chăm sóc nó, quan tâm nó như một bảo mẫu được. Mình cũng chẳng phải bé lên ba để người khác cứ phải quan tâm để ý đến mình. Dù sao đối với mình lúc này một sự thay đổi cũng tốt. Mình cũng đã suy nghĩ rất kỹ mới quyết định. Lần này cũng giống lần từ nam ra bắc thôi, có những cái mới thì tất nhiên là có cả thử thách mới. Nhưng mình tin vào bản thân và bản lĩnh của mình. Khó khăn thì phải đương đầu và thử thách thì phải chấp nhận, chỉ cần sống ngửng cao đầu lên và dám nhìn thẳng vào mọi người thì không sợ gì hết.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-7816463307181176877?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/7816463307181176877/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=7816463307181176877&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7816463307181176877'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7816463307181176877'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/09/ngy-mng-29.html' title='Ngày mồng 2/9'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-3974987130586642281</id><published>2008-08-24T21:13:00.002+07:00</published><updated>2008-08-24T21:16:43.768+07:00</updated><title type='text'>Đi chơi về</title><content type='html'>Hôm nay đi chơi Sầm Sơn về. Hơi mệt nhưng thật là vui. Mình chụp thật nhiều ảnh. Mình sẽ upload lên mạng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-3974987130586642281?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/3974987130586642281/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=3974987130586642281&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/3974987130586642281'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/3974987130586642281'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/08/i-chi-v.html' title='Đi chơi về'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-6198624848097812252</id><published>2008-08-19T21:31:00.002+07:00</published><updated>2008-08-19T21:43:34.967+07:00</updated><title type='text'>Ngày thứ ba</title><content type='html'>Hôm nay mình để cái status matxe...buon.. bao nhiêu người chia sẻ. Minh rất vui vì bạn bè quan tâm đến mình nhiều thế. Cuộc sống có những lúc mình cảm thấy buồn cảm thấy chới với thì bên cạnh mình vẫn có nhiều bạn bè luôn sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ mình thật sự rất cảm động vì những tình cảm đó. Mình rất hạnh phúc.&lt;br /&gt;Cảm ơn tất cả mọi người vì những lời động viên... Mình sẽ không buồn đâu... Ngày mai mình sẽ đi mua xe khác để đi. Có khó khăn thì tìm cách khắc phục thôi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-6198624848097812252?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/6198624848097812252/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=6198624848097812252&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6198624848097812252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6198624848097812252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/08/ngy-th-ba.html' title='Ngày thứ ba'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-6119324677079332454</id><published>2008-08-17T09:11:00.002+07:00</published><updated>2008-08-17T09:20:25.383+07:00</updated><title type='text'>Ngày chủ nhật</title><content type='html'>Thật lạ là mình không buồn khi bị mất xe. Bây giờ mình đã học được cách lấy lại sự cân bằng một cách nhanh chóng. Nhưng mình cũng rất muốn đi chùa thắp hương, dạo này mình thấy bất ổn trong người và muốn tìm kiếm một chút gì đó bình yên một chút.&lt;br /&gt;Mà có lẽ tại mình nghĩ của đi thay người vậy. Buổi chiều mình suýt chết vì đụng xe, may mà chẳng bị làm sao hết. Tối thì bị mất xe. Dù sao hôm qua đúng là mình gặp nhiều cái rủi nhưng cũng nhiều cái may. Rủi là mất xe, nộp tiền điện thoại thì bị nó trừ mất hết tiền. May là đụng xe không làm sao hết, mua được bộ đồ thật đẹp, may là làm hư xe người ta mà không bị đền.&lt;br /&gt;Dù sao qua được ngày hôm qua cũng là hú hồn rồi. Bây giờ thì không có gì phải suy nghĩ nữa. Cười lên một cái để bắt đầu một ngày mới. Ngày mới vui vẻ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-6119324677079332454?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/6119324677079332454/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=6119324677079332454&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6119324677079332454'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6119324677079332454'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/08/ngy-ch-nht.html' title='Ngày chủ nhật'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-2469069570858322916</id><published>2008-08-12T22:56:00.004+07:00</published><updated>2008-08-12T23:09:03.769+07:00</updated><title type='text'>Khi kế hoạch đổ vỡ</title><content type='html'>Lên kế hoạch thì dễ nhưng thực hiện kế hoạch thì sao mà khó thế. Cứ viện hết lý do này đến lý do khác cuối cùng thì có thực hiện được không nhỉ. Lòng cảm thấy trĩu nặng vì những gì xảy đến. Tất cả mọi thứ đến rồi đi sao mà nhanh đến thế. Thời gian cứ trôi đi một cách vô cảm. Còn tôi, tôi đã làm được gì, chưa gì cả. Tất cả đều là một bãi hỗn độn dở giang. Thật vô nghĩa.&lt;br /&gt;Tôi không có lý do gì để biện minh cho mình. Cũng không một lời nào để giải thích cho tất cả những gì tôi đang làm. Tất cả nhưng kế hoạch được sắp xếp rồi hủy bỏ. Vì lý do gì. Chẳng lý do nào chính đáng, cũng chẳng lý do nào có ý nghĩa hết.&lt;br /&gt;Tôi bận ư? Không, tôi làm gì bận, chỉ là mải chơi thôi. Thật vớ vẩn, nhưng tôi đã chơi được cái gì ra chơi chưa? Cũng chưa luôn. Chơi chẳng ra chơi, chỉ làm những việc vớ vẩn thôi. Chẳng một chút ý nghĩa nào. Thế đấy, thật sự thất vọng về chính bản thân, lý do đưa ra đều vớ vẩn, và chẳng có gì để biện minh.&lt;br /&gt;Thật tội nghiệp. Tội nghiệp đến đáng thương. Sao lại thế? Sao lại như vậy?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-2469069570858322916?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/2469069570858322916/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=2469069570858322916&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/2469069570858322916'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/2469069570858322916'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/08/khi-k-hoch-v.html' title='Khi kế hoạch đổ vỡ'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-6094559472115849518</id><published>2008-08-01T22:24:00.002+07:00</published><updated>2008-08-01T22:36:05.838+07:00</updated><title type='text'>Hạnh phúc của tôi</title><content type='html'>Tôi hạnh phúc vì mỗi lần tôi cần bố mẹ luôn bên tôi. Tôi hạnh phúc vì tôi thật sự được sống vì chính bản thân mình chứ không phải vì người khác. Tôi hạnh phúc vì hằng ngày tôi vẫn được ăn ngon mặc đẹp. Tôi hạnh phúc vì những gì tôi đã và đang tạo đựng trong cuộc đời tôi. Mặc dù cũng có những thất bại nhất định nhưng tôi cũng đã làm được điều cần làm. Và tôi đang thực hiện những dự định mới mẻ khác. Tôi tin rằng nếu cố gắng thì tôi sẽ được đền đáp xứng đáng. Tôi sẽ có được tất cả những gì tôi muốn có.&lt;br /&gt;Tôi đang đi trên một con đường thẳng tắp và có thể đôi lúc cũng có những ổ gà tôi cần vượt qua nhưng tôi đã đi được 1/3 đoạn đường của mình rồi. Chỉ còn 2/3 đoạn đường nữa là tôi sẽ tới đích. 2/3 đoạn đường này thực hiện nhanh chóng hay chậm chạp hoàn toàn phục thuộc vào chính tôi. Nhưng tôi tin là tôi làm được. Tôi tin vào chính bản thân và sự cố gắng nỗ lực sẽ được đền đáp xứng đáng. Những mong muốn, những dự định sẽ được thực hiện.&lt;br /&gt;Tôi luôn tự chúc mình may mắn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-6094559472115849518?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/6094559472115849518/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=6094559472115849518&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6094559472115849518'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/6094559472115849518'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/08/hnh-phc-ca-ti.html' title='Hạnh phúc của tôi'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-4836310014444206460</id><published>2008-07-25T13:13:00.002+07:00</published><updated>2008-07-25T13:36:25.449+07:00</updated><title type='text'>Ngày thứ 6</title><content type='html'>Vậy là lại chuẩn bị hết một tuần rồi. Mình làm sao ấy nhỉ, đã bảo là không được buồn mà sao cứ mãi buồn là sao nhỉ. Có điều gì làm mình không vui đây? Không biết cảm giác thật khó chịu, mà chẳng lý giải được vì sao? Nhỏ bạn bảo mình tại vì Đ chưa có bạn trai nên thế, nhưng mình chẳng nghĩ vậy, thật sự là không phải là vì có bạn trai hay không có bạn trai ở chỗ này. Có lẽ tại mình thấy không có gì thay đổi từ khi mình chuyển ra ngoài này ở, cuộc sống nhiều khi mình thấy quá đơn điệu. Nhiều lúc mình muốn làm gì đó, phấn đấu gì đó nhưng vẫn chưa làm được gì hết, điều này làm đôi lúc mình lo lắng nhiều hơn là chuyện có bạn trai hay không có bạn trai. Mình ra đây gần nửa năm rồi vậy mà nhìn lại mình đã làm được cái gì, mình đã có những gì cho riêng bản thân mình. Nói một câu chung qui lại vẫn là chưa gì hết.&lt;br /&gt;Mình luôn tự động viên chính bản thân cố gắng lên nhưng vẫn cảm thấy mình chưa thật sự cố gắng làm gì hết.&lt;br /&gt;Có lẽ cũng chính vì vậy mà mình vẫn cảm thấy điều gì đó làm mình thật buồn, không dứt ra được. Mình không muốn dậm chân tại chỗ, mình muốn bứt phá lên, làm gì đó thật ý nghĩa, nếu chỉ sống và tồn tại thế này mình cảm thấy thật vô nghĩa biết bao.&lt;br /&gt;Cuộc sống mà vô nghĩa thì còn gì là cuộc sống nữa đúng không? Mình không thích ở trong cái vòng luẩn quẩn, không làm được gì -&gt; khó chịu -&gt; buồn chán. Thật đúng là không gì tệ hại hơn điều này. Nhưng mình phải làm sao đây. Làm thế nào đây. Mình muốn học thêm tiếng anh nhưng học mãi mà chẳng nên đâu vào đâu cả, có lẽ mình học không có phương pháp. Mình muốn chuyên môn của mình giỏi hơn mà chẳng làm được cái gì nên hồn.&lt;br /&gt;Thôi không than vãn nữa, than hoài xót hết cả ruột mà chẳng làm nên được cái gì. Cuối tuần lên chỗ thằng em chơi vài bữa cho đỡ chán mới được, lâu ngày không được thay đổi không khí, nó ngột ngạt khó chịu thế nào ấy. Giờ thì chợp mắt tí rồi dậy làm việc.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-4836310014444206460?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/4836310014444206460/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=4836310014444206460&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4836310014444206460'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/4836310014444206460'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/07/ngy-th-6.html' title='Ngày thứ 6'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-8445128726886122979</id><published>2008-07-24T21:07:00.002+07:00</published><updated>2008-07-24T21:33:07.917+07:00</updated><title type='text'>Một ngày thoải mái</title><content type='html'>Cả một tuần buồn chán, cảm giác giờ thấy dễ chịu hơn. Hôm nay đọc được nhận xét của Dương mới thấy mình sao mà cứ phải sầu thảm nhỉ. Phải sống thật vui vẻ, cố gắng làm những điều chưa làm được. Mình kêu buồn nhiều quá rồi, mình nói với L là sẽ tư duy tích cực mà. Phải thư giãn, không nghĩ đến những điều tiêu cực, nghĩ đến những điều vui vẻ nào. Thực ra thì mình cũng có khá nhiều thứ rồi ấy chứ, mình được sống nơi mà trước đây mình mong ước được sống, tuy rằng cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn nhưng mình cũng đã có một công việc để làm và tồn tại, chỉ cần mình cố gắng hơn thôi thì mình sẽ có nhiều thứ hơn mà. Mình còn đòi hỏi gì nữa đây, ừ thì bạn bè có nhiều đứa hơn mình, nhưng sao mình cứ phải so sánh để rồi ngồi buồn chán chứ. Lúc này chưa có thì lúc khác sẽ có thôi nhưng dù sao thì mình cũng phải cố gắng thật nhiều nhé.&lt;br /&gt;Tháng 9 mình chuyển đến chỗ em trai ở, xa L mình có buồn không nhỉ, dạo này mình hay nhớ L mình cũng không biết tại sao nữa. Lúc nào mình cũng muốn ở cạnh L, hắn bảo bạn bè mà sao mà cứ bắt lúc nào cũng phải gần nhau, lúc nào cũng phải nhìn thấy mặt nhau mới yên tâm. Ừ mà đúng thật mình quan tâm tới hắn hơi bị nhiều rồi đó. Bạn bè mà đâu cần phải vậy đúng không.&lt;br /&gt;Dù sao thì trái tim thật khó bảo, đầu thì nghĩ thế này nhưng trái tim thì cứ chỉ theo hướng khác. Thật sự là bó tay luôn!&lt;br /&gt;Nhớ thì cứ nhớ chứ nhỉ, ai cấm mình nhớ đến hắn đâu. Mình còn không bảo được trái tim mình nữa là hắn. hì hì&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-8445128726886122979?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/8445128726886122979/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=8445128726886122979&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8445128726886122979'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8445128726886122979'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/07/mt-ngy-thoi-mi.html' title='Một ngày thoải mái'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-931571671900164141</id><published>2008-07-23T23:49:00.002+07:00</published><updated>2008-07-23T23:59:15.807+07:00</updated><title type='text'>Buồn và vui</title><content type='html'>Tự nhiên hôm nay khoái viết blog, chẳng có gì hết cuộc sống vẫn vậy, không có điều gì thay đổi. Ôi cuộc sống thật đáng chán thế này sao. Làm sao nhỉ, làm sao để sống vui hơn và ít đáng chán hơn. Đã bảo là sống tích cực nhưng chẳng tích cực nổi chỉ muốn làm một điều gì đó mà không làm được. Thật buồn biết chừng nào. Cuộc sống mới chỉ bắt đầu thôi đúng không? hãy cố gắng lên tôi ơi. Cố gắng hết mình thì sẽ làm được thôi đúng không nào. Hạnh phúc rồi sẽ đến, những điều mong đợi sẽ đến nếu chúng ta cố gắng phải không nào. Cố lên nhé tôi ơi! Cố gắng sống thật vui và phấn đấu hết mình vì những điều mong muốn. Không gì có thể làm mình chùn bước phải không nào? Hít thật sâu và thở thật mạnh ra tất cả những bực dọc khó chịu, làm những gì mình muốn nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-931571671900164141?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/931571671900164141/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=931571671900164141&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/931571671900164141'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/931571671900164141'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/07/bun-v-vui.html' title='Buồn và vui'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-7854665659866348929</id><published>2008-07-23T13:26:00.002+07:00</published><updated>2008-07-23T14:05:40.756+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Mấy ngày rồi lên mạng chỉ có chát chít và làm mấy việc linh tinh, chẳng học hành được quái gì. Tối qua chát với thằng bạn, nói mãi nó chẳng hiểu gì thôi đành vậy, khi nào cũng vậy mình nói cái gì nó cứ phải chặn họng mình mấy câu mới chắc ăn thì phải, nói chuyện với nó bực hết cả mình. Mà nó không hiểu hay cố tình  không muốn hiểu nhỉ. Mà thôi chẳng có gì mà bận tâm đến vậy, bận tâm nhiều chỉ tổ mệt đầu. Mà thằng này đến là bực mình nói cái gì cũng gật nhưng chẳng bao giờ thực hiện lúc nào cũng chỉ biết làm theo ý nó. Bực hết cả mình&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-7854665659866348929?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/7854665659866348929/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=7854665659866348929&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7854665659866348929'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7854665659866348929'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/07/my-ngy-ri-ln-mng-ch-c-cht-cht-v-lm-my.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-5950547897948187615</id><published>2008-07-20T11:29:00.002+07:00</published><updated>2008-07-20T11:46:07.846+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nỗi buồn'/><title type='text'>Buồn</title><content type='html'>Thật khó chịu mới online thằng chó đó lại làm phiền mình rồi, bực hết cả mình. Chán ! chủ nhật lại ở nhà buồn kinh khủng, tiền hết rồi nhưng xin cha nữa chắc rồi lại bị mắng cho coi. Sao mà chán thế này nhỉ, chán quá đi thôi mệt mỏi quá đi mất.&lt;br /&gt;Chán không muốn làm gì. Muốn về nhà quá! Muốn ngủ một giấc để nghỉ ngơi mà chẳng ngủ được sao dạo này mình hay mất ngủ thế không biết.&lt;br /&gt;Tim mình đau quá, sao nó lại đau thế này chứ mình muốn khóc, mình không thích thế này đâu, không thích là không thích.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-5950547897948187615?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/5950547897948187615/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=5950547897948187615&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/5950547897948187615'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/5950547897948187615'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/07/bun.html' title='Buồn'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-8020277825725841414</id><published>2008-07-17T13:18:00.002+07:00</published><updated>2008-07-17T13:25:16.305+07:00</updated><title type='text'>Cuộc sống những điều muốn làm và không muốn làm</title><content type='html'>Trong cuộc sống có những điều muốn làm mà không được làm, có những điều không muốn làm cũng phải làm. Vậy thì ta nên hành động thế nào nhỉ. Cuộc sống những điều bất hạnh và những điều mong muốn. Có mong muốn thì sẽ có bất hạnh vậy có nên mong muốn. Dù bất hạnh thì tôi vẫn luôn mong muốn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-8020277825725841414?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/8020277825725841414/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=8020277825725841414&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8020277825725841414'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8020277825725841414'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/07/cuc-sng-nhng-iu-mun-lm-v-khng-mun-lm.html' title='Cuộc sống những điều muốn làm và không muốn làm'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-8365491939401070194</id><published>2008-07-12T23:21:00.005+07:00</published><updated>2008-07-12T23:45:50.260+07:00</updated><title type='text'>Những ngày hè 2008</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thật buồn! Đó là cảm nhận đầu tiên của tôi về hè 2008. Đây là hè đầu tiên của tôi tại thành phố Hà Nội. Ngày xưa đi học tôi thường được nghe người ta ca ngợi về những con người Hà Nội, rất lịch sự, rất hiếu khách. Còn cảm nhận của tôi sau 5 tháng ở Hà Nội là người Hà Nội thật khó gần, họ là những người khá coi trọng về vật chất, khi tôi đi xe đạp thì người ta khinh khi ra mặt, điều này tôi chưa bao giờ gặp khi tôi ở thành phố Hồ Chí Minh.&lt;br /&gt;Có người hỏi tôi rằng sống ở hai thành phố ở hai đầu đất nước bạn thấy có sự khác nhau nào không?&lt;br /&gt;Tôi thấy khác thật nhiều và đôi lúc cảm thấy hơi khó chịu. có thể là tôi chưa quen với cách sống ở thành phố này.&lt;br /&gt;Nhỏ bạn tôi nó rất thích phong cách người Hà Nội, nó coi những người Hà Nội như là thần tượng, ừ mà có lẽ tại nó là người miền bắc.&lt;br /&gt;Nó là người bắc chính vì thế mà cách sống của nó cũng thật khác với tôi, và nhiều khi có những điều tôi coi là chẳng có gì quan trọng thì nó lại quá quan trọng vấn đề, cho nên có nhiều lúc cũng bất đồng quan điểm. Thật sự đôi lúc tôi cảm thấy rằng mình là người dễ dãi ít chấp nhặt những chuyện không đâu, cũng chính điều này mà tôi với nó sống được với nhau những 5 tháng rồi mà nó cũng chỉ hờn mát một vài lần. Thật sự thì tôi rất ghét cái tính khí hờn mát của nó nhưng tôi là người ít để bụng nên chẳng có quái gì mà phải quan tâm những cái đó.&lt;br /&gt;Thật sự thì ôm rơm chỉ tổ nặng bụng, sống với nhau không cần thiết thì cho qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-8365491939401070194?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/8365491939401070194/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=8365491939401070194&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8365491939401070194'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/8365491939401070194'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/07/nhng-ngy-h-2008.html' title='Những ngày hè 2008'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-7069318035595069430</id><published>2008-06-21T15:42:00.002+07:00</published><updated>2008-06-21T15:50:50.900+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Lên công ty mở blog thì được còn ở nhà sao mở không có nổi... Bực quá đi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-7069318035595069430?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/7069318035595069430/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=7069318035595069430&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7069318035595069430'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/7069318035595069430'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/06/ln-cng-ty-m-blog-th-c-cn-nh-sao-m-khng.html' title=''/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6438741872385393228.post-1766639039746484674</id><published>2008-06-20T14:06:00.000+07:00</published><updated>2008-06-20T14:11:00.829+07:00</updated><title type='text'>Đây là Blog mới của Đông</title><content type='html'>Đông mới tạo cái blog này rất mong mọi người ghé thăm. Giờ Đông nên viết gì cho blog của mình nhỉ. Tâm sự riêng tư? Hay viết về IT. Đông sẽ viết về IT và thơ. Vì cả IT và thơ là hai cái mà Đông rất thích.&lt;br /&gt;Đông sẽ chia sẻ tâm sự của mình và mong mọi người cho ý kiến.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6438741872385393228-1766639039746484674?l=yellydong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://yellydong.blogspot.com/feeds/1766639039746484674/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6438741872385393228&amp;postID=1766639039746484674&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/1766639039746484674'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6438741872385393228/posts/default/1766639039746484674'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://yellydong.blogspot.com/2008/06/y-l-blog-mi-ca-ng.html' title='Đây là Blog mới của Đông'/><author><name>dongdong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16722480491536575888</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://2.bp.blogspot.com/_n4dD5sjXI6w/SXFlp6ev93I/AAAAAAAAAX4/YNjnpvk-Mls/S220/IMG_5939.JPG'/></author><thr:total>2</thr:total></entry></feed>
