Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Chủ nhật, lại ở nhà. Lên chat với bạn bè câu hỏi quen thuộc "không đi chơi đâu à?" uh chẳng muốn đi chơi. Ở nhà ngủ đến 10h trưa thức dậy ăn cơm xong lại ngủ, ngủ xong thấy hết ngày. Bạn bè rủ mãi chẳng đứa nào chịu đi cùng, thôi thì không đi đâu thì ngủ vậy. Mới mượn mấy cuốn sách về đọc cho đỡ buồn. Ra ngoài này phải tập một việc là tập ở một mình, tập cho mình thói quen là luôn có thể không có ai bên cạnh. Đôi khi thấy buồn, đôi khi muốn ai đó bên cạnh, nhưng phải tập thôi phải quen với điều này thôi. Quả thật là lúc đầu mình thấy chới với, bạn bè lâu lâu mới gặp một lần, mà nhiều khi chẳng muốn gặp vì tụi nó toàn có người bên cạnh, còn mình thì vẫn alone nên chẳng biết phải làm sao. Thà cứ ở một mình còn hơn. Thôi thì đành vậy cái gì cũng có cái giá của nó. Phải biết chấp nhận và tiến bước. Dù sao thì cũng không buồn đến bật khóc như mấy hôm đầu mới ra. Lúc mới ra ngoài này quả thật mình thấy tủi thân kinh khủng, tủi thân vì lần đầu tiên mình phải ở với một người không phải là ruột thịt của mình, tủi thân vì nhiều khi nó chèn ép mình, tủi thân vì lạ nước lạ cái chẳng biết gì, tủi thân vì bao khó khăn ở phía trước. Nhưng qua hết rồi những bỡ ngỡ ban đầu, qua hết rồi những tháng ngày tưởng chừng mình không thể vượt qua nổi. Mình tự tin hơn trong cuộc sống, tự tin để có thể tìm thấy những điều ý nghĩa của riêng mình. Vẫn chưa hiểu hết về Hà Nội, vẫn chưa thể như những ngày sống ở thành phố Hồ Chí Minh nhưng mình sẽ có, có tất cả những điều mà mình vẫn mong là mình có. Một cuộc sống tự do, một cuộc sống hoàn toàn do bản thân tự quyết định. Đôi khi mình ước sao Hà Nội là thành phố Hồ Chí Minh như thế mình sẽ được sống một cuộc sống ồn ào của Sài gòn, nhưng mình cũng được gần nhà như mình muốn. Nhưng điều ước vẫn chỉ là ước thôi. Chọn cái này thì mất cái kia. Cuộc đời được mất là chuyện bình thường. Được cái này thì mất cái kia. Khó có ai có thể vẹn toàn tất cả.

Và tôi tìm cho mình một con đường để đi. Có thể con đường ấy không trải dài bằng những cánh hoa hồng, mà có thể nó trải đầy gai của hoa hồng nhưng tôi vẫn tin mình có thể bước tiếp, chỉ cần ý chí không lung lay, chỉ cần có một niềm tin vững chắc thì sẽ có tất cả.