Thứ Năm, 18 tháng 9, 2008

Chiếc lá cuối cùng (*)

Người hoạ sĩ già đã vĩnh viễn ra đi
chỉ chiếc lá úa tường rêu ở lại.
Em thấy không vẫn còn là mãi mãi
Bên mùa đông hơi thở của cuộc đời ?

Đôi khi sầu thượng đế cũng rong chơi
Trần gian đó nỗi niềm riêng trăn trở
Quên đi nhé ngày buồn tênh vô cớ
tôi sang chơi gạ bán một nụ cười

gạ bán niềm yêu đời sống của riêng tôi
cả khúc hát đồng dao chiều trẻ nhỏ
ngày nắng lên mừng vui cùng lá cỏ
mua đi em cho thượng đế mỉm cười

còn phần kia tôi giữ lại trong tôi
như chiếc lá lạnh lùng đêm gió thổi
ấm lòng em dẫu đường xa hút tối
ngủ ngoan đi cho thượng đế an lòng….

Chiếc lá cuối cùng đưa tiễn một mùa đông….

Em bảo anh: Đi đi!
Sao anh không dừng lại
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh lại về ngay!
Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em.





Trong mắt anh, em thấy những buổi chiều,
Mình sánh bước dưới hoàng hôn màu tím.
Trong mắt anh em thấy chùm quả chín,
Anh trèo cây hái tặng cho em.

Trong mắt anh ,em thấy trọn hình em
Quá nhỏ bé,nép bóng anh che chở.
Và em thấy trong dịu dàng hơi thở
Của tình yêu ,sâu thẳm trong mắt anh !





Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu
Dù trước anh em hoàn toàn bất lực
Dù yêu anh đã bao lần em khóc
Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu
Em chẳng cần chúng ta thương hại nhau
Không còn tình yêu chúng ta còn tình bạn
Dù yêu anh nhưng em vẫn lãnh đạm
Chẳng cúi đầu em cũng chẳng cầu xin
Em chẳng bao giờ hành hạ trái tim
Sống tủi hổ trong tình yêu nô lệ
Chẳng làm gì khiến mình bé nhỏ
Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu.



Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối

Thầy văn học đọc cho tôi nghe câu phương ngôn
"Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối"
Có đúng thế không hả bạn bè cùng tuổi
Lứa tuổi bắt đầu yêu

Sáng nay em gửi gắm gì qua ánh mắt
mà khiến anh đêm về mất ngủ
ở gần thôi mà sao vẫn nhớ
ngày ngắn vô cùng không đủ để nhìn nhau

đừng ai hiểu lầm ai muốn làm cao
dù đôi lúc ngó lơ quay chỗ khác
thì ra thầy bảo mà đúng thật
khi biết yêu mình tự dối mình

rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến một cái tên
tự dưng em quá chừng xấu hổ
má đỏ bừng và thôi không cười nói nữa
có ai hỏi :"hắn đấy à", vội đáp :"còn lâu"

và anh thì có khác gì đâu
cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận
ai lại dám bày tỏ niềm xúc động
nên bất ngờ phải nói "có thành không'

bài anh hát cho cả lớp nghe chung
sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía
tự dưng em không dám lên lớp trễ
chỉ sợ anh cho "con bé ấy lười"

và bỗng nhiên ai cũng thấy yêu đời
anh đi dạo thường xuyên hơn qua căn phòng em ở
em cũng chợt thích ngồi bên cửa sổ
chỉ cần một cái nhìn là 2 đứa ngủ ngon

nhưng bạn bè ơi đừng tìm hiểu gì thêm
em sẽ bảo em chỉ ngồi hòng mát
anh sẽ bảo anh đi qua căn phòng đó
như đi qua bao căn phòng khác của trường

khi biết yêu người ta ngỡ vẫn bình thường
dù sự thật có nhiều thay đổi
mà thay đổi đầu tiên là bắt đầu nói dối
nhưng là nói dối vụng về con nít rất dễ thương
hãy tha thứ cho những người
vì bắt đầu yêu nên bắt đầu nói dối
Nếu một ngày Anh nói xa Em
Trái đất sẽ ngừng quay, mùa xuân ko trở lại
Chỉ còn Em một mình trong đơn lẻ
Bơ vơ giữa dòng đời, bơ vơ những đêm đông
Nếu một ngày Anh nhắc đến chia tay
Em sẽ ko khóc như những lần hờn dỗi
Em chỉ tiếc sao mùa đông đến vội
Để biết rằng Em vĩnh viễn mất Anh
Nếu một ngày Anh nói mãi yêu Em
Em sẽ ko vui như những lần truớc nữa
Bởi biết trước tình Anh là gió thoảng
Và trái tim Em ko rung động hai lần

Đò ơi

Chẳng thể kịp chuyến đò ấy nữa
Tôi vừa đi vừa chạy dọc đường
Chân rớm máu sỏi gai nằm lăn lóc
Áo quần bùn đầu óc cũng tang thương

Đã xế chiều mây trôi viễn xứ
Chỉ một mình vô nghĩa trước bến không
Nghĩ đến chặng đường đi muốn khóc
Đò đầy người đò đã sang sông

Trở lại ư? dễ gì trở lại
Bươn bả ra đi mấy ai nghĩ quay về
Nhìn sông rộng con đò khuất bóng
Xung quanh nhìn rơi rụng nhưng đam mê

Người ấy giờ đến miền đất khác
Nhìn sau lưng có thấy một nỗi niềm
Xin an ủi bằng niềm tin đạm bạc
Rằng đò đầy mà nắng gió triền miên

Chẳng thể kịp chuyến đò ấy nữa
Thì đã sao, tôi tự nhủ trong lòng
Nhìn sương khói nhập nhoà trên sông vắng
Chợt bật mồm cất tiếng gọi Đò ơi!
Không hiểu sao dạo này mình cảm thấy thật khó chịu trong người. Không biết cái cảm giác này xuất phát từ đâu. Mọi chuyện đã qua hết rồi, mình cũng không có gì để phải nghĩ đến nữa, nhưng không hiểu sao một cảm giác rất khó chịu cứ hiện diện trong con người mình. Mình đã có xua tan nó bằng cách đi lang thang một mình, đi sắm những thứ mình thích nhưng tất cả sao mà không xua tan được cái cảm giác đó. Không phải là mình không làm theo những phương pháp của các chuyên gia tâm lý. Chát với bạn bè cũng vơi đi đôi chút về những cái đó. Nhưng dạo này mình cứ cảm giác như ai đó đang trách mình hay đang nhắc đến mình với một vẻ không lấy gì làm thiện chí lắm. Hay mình hay tưởng tượng nữa không biết, nhưng giờ mình chỉ muốn hét lên thật to, đấm đá hết mọi thứ trước mặt để xóa tan đi cái cảm giác khó chịu này.
Ôi trời ơi, trời đất ơi sao mà khó chịu thế này, thằng nào nói xấu ta thì cứ nói xấu trước mặt ta nè đừng có mà ở sau lưng nói xấu ngừơi ta như thế. bực mình lắm tức lắm, ta mà biết đứa nào nói xấu ta ta cho biết tay sao mà bực thế này không biết nữa, bực bực bực bực bực bực bực quá đi mất........
Ôi trời đất ơi sao mà khó chịu thế này, muốn khóc quá, khóc thật to, khóc thật nhiều nhưng sao mà chẳng có đựơc một giọt nước mắt nào chảy ra cả. Khô khốc cả người, bực cả người sao mà khó chịu thế, hu hu hu..........................
Giờ đứa nào đứng trước mặt ta có lẽ đứa đó sẽ chịu trận, ôi giờ chỉ muốn đấm muốn đá mấy phát cho đỡ bực mình, cho đỡ khó chịu.......................