Em bảo anh: Đi đi!
Sao anh không dừng lại
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh lại về ngay!
Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em.
Trong mắt anh, em thấy những buổi chiều,
Mình sánh bước dưới hoàng hôn màu tím.
Trong mắt anh em thấy chùm quả chín,
Anh trèo cây hái tặng cho em.
Trong mắt anh ,em thấy trọn hình em
Quá nhỏ bé,nép bóng anh che chở.
Và em thấy trong dịu dàng hơi thở
Của tình yêu ,sâu thẳm trong mắt anh !
Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu
Dù trước anh em hoàn toàn bất lực
Dù yêu anh đã bao lần em khóc
Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu
Em chẳng cần chúng ta thương hại nhau
Không còn tình yêu chúng ta còn tình bạn
Dù yêu anh nhưng em vẫn lãnh đạm
Chẳng cúi đầu em cũng chẳng cầu xin
Em chẳng bao giờ hành hạ trái tim
Sống tủi hổ trong tình yêu nô lệ
Chẳng làm gì khiến mình bé nhỏ
Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu.
Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối
Thầy văn học đọc cho tôi nghe câu phương ngôn
"Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối"
Có đúng thế không hả bạn bè cùng tuổi
Lứa tuổi bắt đầu yêu
Sáng nay em gửi gắm gì qua ánh mắt
mà khiến anh đêm về mất ngủ
ở gần thôi mà sao vẫn nhớ
ngày ngắn vô cùng không đủ để nhìn nhau
đừng ai hiểu lầm ai muốn làm cao
dù đôi lúc ngó lơ quay chỗ khác
thì ra thầy bảo mà đúng thật
khi biết yêu mình tự dối mình
rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến một cái tên
tự dưng em quá chừng xấu hổ
má đỏ bừng và thôi không cười nói nữa
có ai hỏi :"hắn đấy à", vội đáp :"còn lâu"
và anh thì có khác gì đâu
cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận
ai lại dám bày tỏ niềm xúc động
nên bất ngờ phải nói "có thành không'
bài anh hát cho cả lớp nghe chung
sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía
tự dưng em không dám lên lớp trễ
chỉ sợ anh cho "con bé ấy lười"
và bỗng nhiên ai cũng thấy yêu đời
anh đi dạo thường xuyên hơn qua căn phòng em ở
em cũng chợt thích ngồi bên cửa sổ
chỉ cần một cái nhìn là 2 đứa ngủ ngon
nhưng bạn bè ơi đừng tìm hiểu gì thêm
em sẽ bảo em chỉ ngồi hòng mát
anh sẽ bảo anh đi qua căn phòng đó
như đi qua bao căn phòng khác của trường
khi biết yêu người ta ngỡ vẫn bình thường
dù sự thật có nhiều thay đổi
mà thay đổi đầu tiên là bắt đầu nói dối
nhưng là nói dối vụng về con nít rất dễ thương
hãy tha thứ cho những người
vì bắt đầu yêu nên bắt đầu nói dối