Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008

Khi kế hoạch đổ vỡ

Lên kế hoạch thì dễ nhưng thực hiện kế hoạch thì sao mà khó thế. Cứ viện hết lý do này đến lý do khác cuối cùng thì có thực hiện được không nhỉ. Lòng cảm thấy trĩu nặng vì những gì xảy đến. Tất cả mọi thứ đến rồi đi sao mà nhanh đến thế. Thời gian cứ trôi đi một cách vô cảm. Còn tôi, tôi đã làm được gì, chưa gì cả. Tất cả đều là một bãi hỗn độn dở giang. Thật vô nghĩa.
Tôi không có lý do gì để biện minh cho mình. Cũng không một lời nào để giải thích cho tất cả những gì tôi đang làm. Tất cả nhưng kế hoạch được sắp xếp rồi hủy bỏ. Vì lý do gì. Chẳng lý do nào chính đáng, cũng chẳng lý do nào có ý nghĩa hết.
Tôi bận ư? Không, tôi làm gì bận, chỉ là mải chơi thôi. Thật vớ vẩn, nhưng tôi đã chơi được cái gì ra chơi chưa? Cũng chưa luôn. Chơi chẳng ra chơi, chỉ làm những việc vớ vẩn thôi. Chẳng một chút ý nghĩa nào. Thế đấy, thật sự thất vọng về chính bản thân, lý do đưa ra đều vớ vẩn, và chẳng có gì để biện minh.
Thật tội nghiệp. Tội nghiệp đến đáng thương. Sao lại thế? Sao lại như vậy?