Cả một tuần buồn chán, cảm giác giờ thấy dễ chịu hơn. Hôm nay đọc được nhận xét của Dương mới thấy mình sao mà cứ phải sầu thảm nhỉ. Phải sống thật vui vẻ, cố gắng làm những điều chưa làm được. Mình kêu buồn nhiều quá rồi, mình nói với L là sẽ tư duy tích cực mà. Phải thư giãn, không nghĩ đến những điều tiêu cực, nghĩ đến những điều vui vẻ nào. Thực ra thì mình cũng có khá nhiều thứ rồi ấy chứ, mình được sống nơi mà trước đây mình mong ước được sống, tuy rằng cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn nhưng mình cũng đã có một công việc để làm và tồn tại, chỉ cần mình cố gắng hơn thôi thì mình sẽ có nhiều thứ hơn mà. Mình còn đòi hỏi gì nữa đây, ừ thì bạn bè có nhiều đứa hơn mình, nhưng sao mình cứ phải so sánh để rồi ngồi buồn chán chứ. Lúc này chưa có thì lúc khác sẽ có thôi nhưng dù sao thì mình cũng phải cố gắng thật nhiều nhé.
Tháng 9 mình chuyển đến chỗ em trai ở, xa L mình có buồn không nhỉ, dạo này mình hay nhớ L mình cũng không biết tại sao nữa. Lúc nào mình cũng muốn ở cạnh L, hắn bảo bạn bè mà sao mà cứ bắt lúc nào cũng phải gần nhau, lúc nào cũng phải nhìn thấy mặt nhau mới yên tâm. Ừ mà đúng thật mình quan tâm tới hắn hơi bị nhiều rồi đó. Bạn bè mà đâu cần phải vậy đúng không.
Dù sao thì trái tim thật khó bảo, đầu thì nghĩ thế này nhưng trái tim thì cứ chỉ theo hướng khác. Thật sự là bó tay luôn!
Nhớ thì cứ nhớ chứ nhỉ, ai cấm mình nhớ đến hắn đâu. Mình còn không bảo được trái tim mình nữa là hắn. hì hì
Thứ Năm, 24 tháng 7, 2008
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)