Hôm nay Hà Nội trời mưa thật to, mưa ngập hết đường xá, trời mưa nhớ nhà thật đấy. Không hiểu sao mỗi lần mưa thế này mình lại nhớ sao những ngày mưa bão ở quê nhà. Có lẽ những ngày mưa bão ở quê nhà ngày ấy là những ngày tôi có nhiều kỷ niệm nhất, những kỷ niệm khó phai mờ. Nước ngập, khắp nơi là nước, dòng sông nước chảy xiết, cánh đồng trắng xóa nước, bước chân xuống sân là nước. Cha tôi thả xuồng xuống thềm giếng, bơi thuyền giữa đồng là cái cảm giác thú vị nhất mà tôi được cảm nhận, thực tế thì chẳng mấy người có được cái cảm giác thú vị đó. Hà nội nước ngập đường, ra đường là người ta có thể bơi được, cái cảm giác muốn được bơi xuồng của tôi lại trỗi dậy, bạn thử tưởng tượng người ta có thể thả một con xuồng xuống đường và tôi tin là hoàn toàn có thể bơi xuồng được. Quê tôi mùa này cũng là mùa lũ, nước chắc cũng ngập trắng đồng. Mong rằng mùa đã xong. Tôi nhớ sao cái cảnh, ngụp xuống đồng để gặt từng ngọn lúa còn lại, khi người ta không kịp gặt khi nước lũ tràn về quá nhanh. Khi đó thương sao bố mẹ, thương sao những người nông dân lam lũ, thương sao bởi biết bao vất vả cực nhọc. Và hôm nay ngồi đây lại nhớ sao ngày ấy.
Nhớ sao những kỷ niệm của tuổi thơ tôi. Và ngày mai Hà Nội lại tiếp tục mưa, ngày mai cô bạn tôi lên xe hoa về nhà chồng, mong sao đừng mưa nữa và nước hãy rút đi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét