Thứ Ba, 2 tháng 9, 2008

Ngày mồng 2/9

Ngày hôm nay là ngày quốc khánh của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Ngày vui của đất nước, thời tiết hôm nay thật đẹp, một mùa thu Hà Nội đầy sắc từng bừng và hân hoan. Thật vui khi được đi chơi vào ngày này.
Hôm nay là một ngày mình cảm thấy rất vui vẻ. Không ủ rũ hay buồn phiền, dù sao thì tất cả cũng đã giải quyết xong. Có lẽ tháng 10 này mình sẽ chuyển chổ ở mới, mình muốn một không khí mới trong con người mình. Tình yêu đối với mình mà nói, nó rất quan trọng, sự san sẻ cũng là rất quan trọng, và khi mọi thứ kết thúc thì mình cũng không hề phải luyến tiếc gì.
Mình vui vì mình đã nói được cái mình nghĩ. Mình vui vì mình không làm gì để phải hối hận hay tiếc nuối. Hôm nay mình rất vui vì chỉ cần một chút nữa thôi thì mình sẽ giải quyết xong vấn đề, có lẽ là ngày mai. Dù sao thì có thể nó sẽ trách mình, trách mình sao lại bỏ rơi nó, nhưng mình nghĩ cái gì cũng thế cũng có giới hạn của nó. Mình không nghĩ rằng mình ra đi là một tội lớn với nó, dù sao thì mình cũng đã làm hết mình như một người bạn đối với nó. Mình không thể đi theo nó, chăm sóc nó, quan tâm nó như một bảo mẫu được. Mình cũng chẳng phải bé lên ba để người khác cứ phải quan tâm để ý đến mình. Dù sao đối với mình lúc này một sự thay đổi cũng tốt. Mình cũng đã suy nghĩ rất kỹ mới quyết định. Lần này cũng giống lần từ nam ra bắc thôi, có những cái mới thì tất nhiên là có cả thử thách mới. Nhưng mình tin vào bản thân và bản lĩnh của mình. Khó khăn thì phải đương đầu và thử thách thì phải chấp nhận, chỉ cần sống ngửng cao đầu lên và dám nhìn thẳng vào mọi người thì không sợ gì hết.

Không có nhận xét nào: