Thứ Năm, 18 tháng 9, 2008

Đò ơi

Chẳng thể kịp chuyến đò ấy nữa
Tôi vừa đi vừa chạy dọc đường
Chân rớm máu sỏi gai nằm lăn lóc
Áo quần bùn đầu óc cũng tang thương

Đã xế chiều mây trôi viễn xứ
Chỉ một mình vô nghĩa trước bến không
Nghĩ đến chặng đường đi muốn khóc
Đò đầy người đò đã sang sông

Trở lại ư? dễ gì trở lại
Bươn bả ra đi mấy ai nghĩ quay về
Nhìn sông rộng con đò khuất bóng
Xung quanh nhìn rơi rụng nhưng đam mê

Người ấy giờ đến miền đất khác
Nhìn sau lưng có thấy một nỗi niềm
Xin an ủi bằng niềm tin đạm bạc
Rằng đò đầy mà nắng gió triền miên

Chẳng thể kịp chuyến đò ấy nữa
Thì đã sao, tôi tự nhủ trong lòng
Nhìn sương khói nhập nhoà trên sông vắng
Chợt bật mồm cất tiếng gọi Đò ơi!

Không có nhận xét nào: