Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2008

Ngày thứ 6

Vậy là lại chuẩn bị hết một tuần rồi. Mình làm sao ấy nhỉ, đã bảo là không được buồn mà sao cứ mãi buồn là sao nhỉ. Có điều gì làm mình không vui đây? Không biết cảm giác thật khó chịu, mà chẳng lý giải được vì sao? Nhỏ bạn bảo mình tại vì Đ chưa có bạn trai nên thế, nhưng mình chẳng nghĩ vậy, thật sự là không phải là vì có bạn trai hay không có bạn trai ở chỗ này. Có lẽ tại mình thấy không có gì thay đổi từ khi mình chuyển ra ngoài này ở, cuộc sống nhiều khi mình thấy quá đơn điệu. Nhiều lúc mình muốn làm gì đó, phấn đấu gì đó nhưng vẫn chưa làm được gì hết, điều này làm đôi lúc mình lo lắng nhiều hơn là chuyện có bạn trai hay không có bạn trai. Mình ra đây gần nửa năm rồi vậy mà nhìn lại mình đã làm được cái gì, mình đã có những gì cho riêng bản thân mình. Nói một câu chung qui lại vẫn là chưa gì hết.
Mình luôn tự động viên chính bản thân cố gắng lên nhưng vẫn cảm thấy mình chưa thật sự cố gắng làm gì hết.
Có lẽ cũng chính vì vậy mà mình vẫn cảm thấy điều gì đó làm mình thật buồn, không dứt ra được. Mình không muốn dậm chân tại chỗ, mình muốn bứt phá lên, làm gì đó thật ý nghĩa, nếu chỉ sống và tồn tại thế này mình cảm thấy thật vô nghĩa biết bao.
Cuộc sống mà vô nghĩa thì còn gì là cuộc sống nữa đúng không? Mình không thích ở trong cái vòng luẩn quẩn, không làm được gì -> khó chịu -> buồn chán. Thật đúng là không gì tệ hại hơn điều này. Nhưng mình phải làm sao đây. Làm thế nào đây. Mình muốn học thêm tiếng anh nhưng học mãi mà chẳng nên đâu vào đâu cả, có lẽ mình học không có phương pháp. Mình muốn chuyên môn của mình giỏi hơn mà chẳng làm được cái gì nên hồn.
Thôi không than vãn nữa, than hoài xót hết cả ruột mà chẳng làm nên được cái gì. Cuối tuần lên chỗ thằng em chơi vài bữa cho đỡ chán mới được, lâu ngày không được thay đổi không khí, nó ngột ngạt khó chịu thế nào ấy. Giờ thì chợp mắt tí rồi dậy làm việc.

Không có nhận xét nào: