Có ai mua tôi không?
(Người bạn béo đặt câu hỏi trong một ngày gần hết năm…)
Một ngày anh làm việc bao nhiêu tiếng?
Thường thì tôi không tính thời gian, tôi chỉ kiểm tra xem mình đã hòan thành bao nhiêu việc trong một ngày, thay vì làm bao nhiêu giờ. Nếu cân đong đo đếm cho chính xác, một ngày làm việc của tôi trung bình 12-14 tiếng, tuy nhiên, phần lớn thời gian là bảo đảm cho những việc cần được làm đúng. Tôi học được một điều rằng “do the right thing” vẫn tốt hơn “do the thing right”.
Anh thường ở văn phòng hay ra ngòai? ở đâu hiệu quả hơn và có nhiều ý tưởng hơn?
Tôi vẫn thường thích bù khú với bạn bè, nói linh tinh những chuyện không đâu, chuyện xưa chuyện nay chuyện cũ chuyện mới chuyện Hà Nội chuyện Sài Gòn, rồi bỗng dưng chợt lặng người vì một ý tưởng chợt lóe sáng trong lúc trò chuyện. để có được những khoảnh khắc như thế, tôi thấy ở bên ngòai không gian làm việc tốt hơn, tôi thoát ra khỏi máy tính, bàn ghế văn phòng, đồng phục nhân viên, fax, email, điện thoại.. và nghĩ đến một sự việc, một ý tưởng nào đó xa gần với dự kiến..
Anh đánh giá nghề tiếp thị ở Việt Nam như thế nào?
Thú vị và bị hiểu nhầm. một thời gian dài, nghề tiếp thị được xem là công việc bán hàng, rao bán từng bánh xà phòng, gói bột giặt vào từng nhà, được gọi là tiếp thị, đứng bán từng chai bia ở quán cũng được (bị) gọi là tiếp thị. Một thời gian sau đó, tiếp thị lại bị nhầm lẫn với quảng cáo, khi nghe ai đó giới thiệu về chức năng hoặc giá trị của một sản phẩm, người nghe phán ngay “lại tiếp thị rồi”.
Với kinh nghiệm, kiến thức và sự quan sát của mình, tôi gọi tiếp thị là “một nghệ thuật tác động vào ngũ giác quan của đối tượng để thay đổi nhận thức và hành vi của đối tượng theo định hướng của mình”, chính vì thế, nghề này đòi hỏi một sự đam mê mãnh liệt và góc nhìn cực rộng.
Nghề tiếp thị tại VN là một nghề mới và đang dần được hoàn thiện, có thể nói, tiếp thị tại VN không thua bất cứ một quốc gia nào trên thế giới, từ ý tưởng đến sự thể hiện, tuy nhiên, nghề tiếp thị vẫn chưa được gọi đúng tên với đúng chất công việc.
Theo anh, ý tưởng hay tiền là nhân tố quyết định sự phát triển của thị phần?
Nếu nói về xây dựng thương hiệu thì cả hai yếu tố trên đều quan trọng, chính xác hơn, phần chủ đạo vẫn là Ý Tưởng. Ý Tưởng là sự khởi đầu và năng lực tài chính là sự tiếp nối. Tiền nhiều nhưng ý tưởng tồi là một thảm họa cho thương hiệu.
Phát triển thị phần, theo tôi, lại là câu chuyện khác, để phát triển thị phần, cả tiền và ý tưởng đều là thứ yếu, điều quan trọng nhất là con người. Cả một tập thể gắn kết, có chiến lược rõ ràng và khả thi, sự quyết tâm cao, qui trình kiểm tra kiểm sóat chặt chẽ, xem xét và điều chỉnh phương án kịp thời hợp lý.. những yếu tố đó quyết định phần lớn đến sự thành công trong cuộc chiến giành thị phần.
Điều đầu tiên anh chú trọng cho việc phát triển một thương hiệu là gì?
Phần hồn và tính cách thương hiệu là điều đầu tiên tôi xây dựng. Tôi phải trả lời được câu hỏi là tại sao phải là (chọn) thương hiệu này, nó có ý nghĩa gì, nó gợi lên cho người đọc/nghe/nhìn cảm giác như thế nào, nó có chiếm được cảm tình của khách hàng không.
Ví dụ như khi tôi còn làm phó tổng giám đốc phụ trách tiếp thị ở một tập đoàn công nghệ, tôi chú trọng phát triển từ thương hiệu công ty trở thành ý nghĩa hành động, trở thành biểu tượng của tính chính trực và sự sáng tạo. Hy vọng một lúc nào đó, một nơi nào đó, khi cần liên kết tính chính trực và sự sáng tạo cho nhân viên, các chủ doanh nghiệp sẽ đưa tên tập đoàn này ra như một ví dụ sống.
Thương hiệu, nó như đứa con của mình với những định hướng, hòai bão, vun đắp, điều chỉnh, đầu tư…đau khổ khi nó không ngoan và tự hào khi nó thành đạt. Phần lớn chúng ta là những người đi làm thuê, do đó, suy nghĩ và hành động trong vô thức cũng giống như cha mẹ ghẻ, phải đi nuôi con người khác, khó có thể mong chờ họ yêu con mình như mình.
Gặp một đối tượng hoặc một đối tác hoàn toàn mới, điều anh chú ý và đánh giá đầu tiên khi giao tiếp là gì? Vì sao?
Tôi không chú ý đến những điều to lớn mà người ta đang có hay đang khoác vào mình, tôi không chú ý đến thân thế sự nghiệp hay tiền của vật chất. Tôi quan sát những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, ví dụ như cách phát âm, dáng ngồi, bàn tay, ánh mắt, cách bắt tay, chất giọng, sự đúng giờ… tôi lắng nghe câu chuyện và liên kết sự hợp lý của mạch chuyện.
Tại sao ư? Vì tôi đang tiếp xúc với một con người cho một câu chuyện, tôi không gặp đại nhân hoặc đại gia, tôi không bị choáng ngợp bởi hào quang hoặc hào nhoáng và tôi càng không bị yếu tố nghèo rách cua người đối diện làm chi phối. Hòan cảnh lịch sử và biến động kinh tế đã tạo ra rất nhiều dạng tâm trạng và nhiều vỏ bọc, tôi trân trọng yếu tố nhân văn trong từng cuộc tiếp xúc.
Điều gì ở người phụ nữ tạo cho anh ấn tượng nhất? tại sao?
Sự tự tin.
Tôi nhìn thấy nơi người phụ nữ tự tin một sức mạnh tâm hồn, một sự sắc sảo về trí tuệ và một sự mỏng manh sâu lắng. Có phải tất cả những điều đó tạo nên duyên ngầm và nữ tính?
Thời của Hàn Ni yếu đuối đã qua lâu lắm rồi, thời của mắt nâu môi trầm cũng đã qua, có lẽ, đã đến thời của người phụ nữ biết hài lòng với những gì mình đang có và biết tôn vinh những gì mình hài lòng.
Thời gian nghỉ ngơi, thư giãn, thú vui, đam mê của anh là gì?
Có gì khác nhau trong bốn khái niệm trên nhỉ?
Thời gian nghỉ ngơi của tôi thực sự là ít, tôi dành cho gia đình, chơi đùa với con, không phải suy tư lo nghĩ tính toán. Nếu để thư giãn, tôi thích lái ô tô ra xa lộ, đi trong mưa và mở to nhạc jazz.
Thú vui cùa tôi là lang thang trong các nhà sách cũ, cầm những quyển sách sờn gáy và đọc những lời đề tặng xa xăm… tôi thích hoài niệm về khoản thời gian đã qua, cuộc chiến nhiều năm về trước và những vết xước còn lại.
Niềm đam mê, chỉ có thể là golf.
Có bốn người phụ nữ hình thức tươn
g đối như nhau, mỗi người có một đặc điểm nổi trội sau, anh sẽ chọn ai? Thông Minh, Thú Vị, Duyên Dáng Đảm Đang.
Với người phụ nữ, tôi không bao giờ có khái niệm chọn lựa. Gỉa sử với bốn người phụ nữ có từng đặc điểm nổi trội như trên, tôi chỉ có thể gọi là thích, thích hơn, thích nhất. Có lẽ, người tôi thích nhất sẽ là người Thú Vị, vì bản thân chữ Thú Vị đã bao hàm cả bốn (có thể ít hơn ở khái niệm Đảm Đang). Nhưng tôi tin sự Thú Vị là điều quan trọng để bắt đầu và duy trì tình cảm, dù đó là tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu hay tình thương.. yếu tố Thú Vị trong giao tiếp và trong cách sống tạo nên đẳng cấp của một con người.
Sự Thú Vị không cần trang điểm và không cần trang sức, tự bản thân nó đã có sự hấp dẫn đủ để mình cười tươi khi có nhau và cười mỉm khi vắng nhau.
Nếu được thay đổi, anh sẽ chọn cách sống khác không? Anh tự đánh giá và cho điểm mình…
Đã có một lần, khi tôi thất bại và mất phương hướng, tôi đã mong mình được là một người lính, tham gia chiến trận và chết mất xác, không tên không tuổi và không nhìn thấy cuộc sống thời bình. Tôi cảm thấy điều đó hào hùng, đẹp và thanh thản.
Tôi sẽ không thay đổi cách sống, dù cho được làm lại từ đầu, tôi bằng lòng và vui với những gì mình đã sống và những gì mình đang có. Thực sự, tôi là người cầu toàn, nhưng tôi ý thức được rằng, sự cầu toàn của tôi chỉ làm khổ người thân của tôi.
Một điều ước bất kỳ nhưng duy nhất.. cho người trả lời thành thật, anh có nhận không? Nếu có là gì?
Giảm bớt sự nhạy cảm.
Nhạy cảm và tinh tế là điều tốt để mình hưởng thụ cuộc sống, nhưng đôi khi làm mình buồn và cô độc rồi trở nên cáu gắt. Đặc biệt trong môi trường kinh doanh, ai đó thường nói cần một cái đầu lạnh và một trái tim nóng, nơi tôi thì tất cả đều nóng.


