Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Có ai mua tôi không?

(Người bạn béo đặt câu hỏi trong một ngày gần hết năm…)

Một ngày anh làm việc bao nhiêu tiếng?

Thường thì tôi không tính thời gian, tôi chỉ kiểm tra xem mình đã hòan thành bao nhiêu việc trong một ngày, thay vì làm bao nhiêu giờ. Nếu cân đong đo đếm cho chính xác, một ngày làm việc của tôi trung bình 12-14 tiếng, tuy nhiên, phần lớn thời gian là bảo đảm cho những việc cần được làm đúng. Tôi học được một điều rằng “do the right thing” vẫn tốt hơn “do the thing right”.

Anh thường ở văn phòng hay ra ngòai? ở đâu hiệu quả hơn và có nhiều ý tưởng hơn?

Tôi vẫn thường thích bù khú với bạn bè, nói linh tinh những chuyện không đâu, chuyện xưa chuyện nay chuyện cũ chuyện mới chuyện Hà Nội chuyện Sài Gòn, rồi bỗng dưng chợt lặng người vì một ý tưởng chợt lóe sáng trong lúc trò chuyện. để có được những khoảnh khắc như thế, tôi thấy ở bên ngòai không gian làm việc tốt hơn, tôi thoát ra khỏi máy tính, bàn ghế văn phòng, đồng phục nhân viên, fax, email, điện thoại.. và nghĩ đến một sự việc, một ý tưởng nào đó xa gần với dự kiến..

Anh đánh giá nghề tiếp thị ở Việt Nam như thế nào?

Thú vị và bị hiểu nhầm. một thời gian dài, nghề tiếp thị được xem là công việc bán hàng, rao bán từng bánh xà phòng, gói bột giặt vào từng nhà, được gọi là tiếp thị, đứng bán từng chai bia ở quán cũng được (bị) gọi là tiếp thị. Một thời gian sau đó, tiếp thị lại bị nhầm lẫn với quảng cáo, khi nghe ai đó giới thiệu về chức năng hoặc giá trị của một sản phẩm, người nghe phán ngay “lại tiếp thị rồi”.
Với kinh nghiệm, kiến thức và sự quan sát của mình, tôi gọi tiếp thị là “một nghệ thuật tác động vào ngũ giác quan của đối tượng để thay đổi nhận thức và hành vi của đối tượng theo định hướng của mình”, chính vì thế, nghề này đòi hỏi một sự đam mê mãnh liệt và góc nhìn cực rộng.
Nghề tiếp thị tại VN là một nghề mới và đang dần được hoàn thiện, có thể nói, tiếp thị tại VN không thua bất cứ một quốc gia nào trên thế giới, từ ý tưởng đến sự thể hiện, tuy nhiên, nghề tiếp thị vẫn chưa được gọi đúng tên với đúng chất công việc.

Theo anh, ý tưởng hay tiền là nhân tố quyết định sự phát triển của thị phần?

Nếu nói về xây dựng thương hiệu thì cả hai yếu tố trên đều quan trọng, chính xác hơn, phần chủ đạo vẫn là Ý Tưởng. Ý Tưởng là sự khởi đầu và năng lực tài chính là sự tiếp nối. Tiền nhiều nhưng ý tưởng tồi là một thảm họa cho thương hiệu.
Phát triển thị phần, theo tôi, lại là câu chuyện khác, để phát triển thị phần, cả tiền và ý tưởng đều là thứ yếu, điều quan trọng nhất là con người. Cả một tập thể gắn kết, có chiến lược rõ ràng và khả thi, sự quyết tâm cao, qui trình kiểm tra kiểm sóat chặt chẽ, xem xét và điều chỉnh phương án kịp thời hợp lý.. những yếu tố đó quyết định phần lớn đến sự thành công trong cuộc chiến giành thị phần.

Điều đầu tiên anh chú trọng cho việc phát triển một thương hiệu là gì?

Phần hồn và tính cách thương hiệu là điều đầu tiên tôi xây dựng. Tôi phải trả lời được câu hỏi là tại sao phải là (chọn) thương hiệu này, nó có ý nghĩa gì, nó gợi lên cho người đọc/nghe/nhìn cảm giác như thế nào, nó có chiếm được cảm tình của khách hàng không.
Ví dụ như khi tôi còn làm phó tổng giám đốc phụ trách tiếp thị ở một tập đoàn công nghệ, tôi chú trọng phát triển từ thương hiệu công ty trở thành ý nghĩa hành động, trở thành biểu tượng của tính chính trực và sự sáng tạo. Hy vọng một lúc nào đó, một nơi nào đó, khi cần liên kết tính chính trực và sự sáng tạo cho nhân viên, các chủ doanh nghiệp sẽ đưa tên tập đoàn này ra như một ví dụ sống.
Thương hiệu, nó như đứa con của mình với những định hướng, hòai bão, vun đắp, điều chỉnh, đầu tư…đau khổ khi nó không ngoan và tự hào khi nó thành đạt. Phần lớn chúng ta là những người đi làm thuê, do đó, suy nghĩ và hành động trong vô thức cũng giống như cha mẹ ghẻ, phải đi nuôi con người khác, khó có thể mong chờ họ yêu con mình như mình.

Gặp một đối tượng hoặc một đối tác hoàn toàn mới, điều anh chú ý và đánh giá đầu tiên khi giao tiếp là gì? Vì sao?

Tôi không chú ý đến những điều to lớn mà người ta đang có hay đang khoác vào mình, tôi không chú ý đến thân thế sự nghiệp hay tiền của vật chất. Tôi quan sát những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, ví dụ như cách phát âm, dáng ngồi, bàn tay, ánh mắt, cách bắt tay, chất giọng, sự đúng giờ… tôi lắng nghe câu chuyện và liên kết sự hợp lý của mạch chuyện.
Tại sao ư? Vì tôi đang tiếp xúc với một con người cho một câu chuyện, tôi không gặp đại nhân hoặc đại gia, tôi không bị choáng ngợp bởi hào quang hoặc hào nhoáng và tôi càng không bị yếu tố nghèo rách cua người đối diện làm chi phối. Hòan cảnh lịch sử và biến động kinh tế đã tạo ra rất nhiều dạng tâm trạng và nhiều vỏ bọc, tôi trân trọng yếu tố nhân văn trong từng cuộc tiếp xúc.

Điều gì ở người phụ nữ tạo cho anh ấn tượng nhất? tại sao?

Sự tự tin.
Tôi nhìn thấy nơi người phụ nữ tự tin một sức mạnh tâm hồn, một sự sắc sảo về trí tuệ và một sự mỏng manh sâu lắng. Có phải tất cả những điều đó tạo nên duyên ngầm và nữ tính?
Thời của Hàn Ni yếu đuối đã qua lâu lắm rồi, thời của mắt nâu môi trầm cũng đã qua, có lẽ, đã đến thời của người phụ nữ biết hài lòng với những gì mình đang có và biết tôn vinh những gì mình hài lòng.

Thời gian nghỉ ngơi, thư giãn, thú vui, đam mê của anh là gì?

Có gì khác nhau trong bốn khái niệm trên nhỉ?
Thời gian nghỉ ngơi của tôi thực sự là ít, tôi dành cho gia đình, chơi đùa với con, không phải suy tư lo nghĩ tính toán. Nếu để thư giãn, tôi thích lái ô tô ra xa lộ, đi trong mưa và mở to nhạc jazz.
Thú vui cùa tôi là lang thang trong các nhà sách cũ, cầm những quyển sách sờn gáy và đọc những lời đề tặng xa xăm… tôi thích hoài niệm về khoản thời gian đã qua, cuộc chiến nhiều năm về trước và những vết xước còn lại.
Niềm đam mê, chỉ có thể là golf.

Có bốn người phụ nữ hình thức tươn
g đối như nhau, mỗi người có một đặc điểm nổi trội sau, anh sẽ chọn ai? Thông Minh, Thú Vị, Duyên Dáng Đảm Đang.

Với người phụ nữ, tôi không bao giờ có khái niệm chọn lựa. Gỉa sử với bốn người phụ nữ có từng đặc điểm nổi trội như trên, tôi chỉ có thể gọi là thích, thích hơn, thích nhất. Có lẽ, người tôi thích nhất sẽ là người Thú Vị, vì bản thân chữ Thú Vị đã bao hàm cả bốn (có thể ít hơn ở khái niệm Đảm Đang). Nhưng tôi tin sự Thú Vị là điều quan trọng để bắt đầu và duy trì tình cảm, dù đó là tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu hay tình thương.. yếu tố Thú Vị trong giao tiếp và trong cách sống tạo nên đẳng cấp của một con người.
Sự Thú Vị không cần trang điểm và không cần trang sức, tự bản thân nó đã có sự hấp dẫn đủ để mình cười tươi khi có nhau và cười mỉm khi vắng nhau.

Nếu được thay đổi, anh sẽ chọn cách sống khác không? Anh tự đánh giá và cho điểm mình…

Đã có một lần, khi tôi thất bại và mất phương hướng, tôi đã mong mình được là một người lính, tham gia chiến trận và chết mất xác, không tên không tuổi và không nhìn thấy cuộc sống thời bình. Tôi cảm thấy điều đó hào hùng, đẹp và thanh thản.
Tôi sẽ không thay đổi cách sống, dù cho được làm lại từ đầu, tôi bằng lòng và vui với những gì mình đã sống và những gì mình đang có. Thực sự, tôi là người cầu toàn, nhưng tôi ý thức được rằng, sự cầu toàn của tôi chỉ làm khổ người thân của tôi.

Một điều ước bất kỳ nhưng duy nhất.. cho người trả lời thành thật, anh có nhận không? Nếu có là gì?

Giảm bớt sự nhạy cảm.
Nhạy cảm và tinh tế là điều tốt để mình hưởng thụ cuộc sống, nhưng đôi khi làm mình buồn và cô độc rồi trở nên cáu gắt. Đặc biệt trong môi trường kinh doanh, ai đó thường nói cần một cái đầu lạnh và một trái tim nóng, nơi tôi thì tất cả đều nóng.

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

ình cờ lên mạng, tớ thấy choáng với dòng blast được treo trên blog của nhỏ bạn thân: “Chán đời, chán sống, chán yêu”.

IPB Image


Vội vàng gọi điện hỏi han về cái bệnh chán của nó, tớ mới hiểu rõ nguyên nhân. Thì ra nàng ta chán vì...nhà giàu quá, nhàn rỗi, chẳng có việc gì làm, cậu người iu thì “hen săm” quá, không biết là cậu ta yêu mình vì lí do gì (?!) Cái này thì gọi là potay.com nhỉ? Nhưng không phải chỉ có cô bạn ấy mới có cái chán kì quặc như thế đâu nhé!

1001 kiểu chán

Được học trong một lớp chọn có tiếng của trường nhưng H lại chưa bao giờ thấy tự hào vì những nỗ lực của mình. Học hành không đến nỗi nào, nếu không muốn nói là khá “thần sầu” ở một số môn. Thế nhưng, không hiểu sao luôn thấy H ủ rũ. Thì ra, H mặc cảm vì mình là người duy nhất có cả bố lẫn mẹ là nông dân và kinh tế gia đình lại khá khó khăn. Từ đó, H tưởng tượng mọi người đang xa lánh mình và thường xuyên chán nản vô cớ. Thực ra, không phải vậy. Cả lớp lúc nào cũng thông cảm với hoàn cảnh của H chứ có ai vì thế mà xa lánh bạn đâu.

Còn N thì sao? Vốn xinh xắn hơn người nên N có nhiều bạn trai đi theo “cưa cẩm”. Nếu thế thôi thì không sao, đằng này, N luôn cảm thấy mình là người có lỗi. Cô bạn cho rằng dường như mình đang “trêu ngươi” những bạn gái trong lớp, nhất là những người còn chưa có ai. Thậm chí, có lúc nàng còn trách cứ mình xinh đẹp mà làm gì, chỉ tổ làm ngứa mắt thiên hạ(?!)

Một trường hợp nữa, ngộ nghĩnh không kém là có người được bố mẹ quan tâm quá mức thành ra cũng...chán luôn cả bố mẹ! Sao bạn ấy không biết rằng bố mẹ làm thế cũng chỉ vì thương mình mà thôi. Được thế là quá hạnh phúc so với những người có bố mẹ bận bịu không có cả thời gian quan tâm tới con cái.

Và còn nhiều nhiều trường hợp...chán nữa, nhắc tới họ,tớ cũng thấy… chán luôn!

Hậu quả là…

Biểu hiện chung của những người mắc vào hội chứng chán này là lừ đừ, chậm chạp, không làm thì thôi, làm thì chẳng mang lại kết quả gì cho ra hồn bởi tâm trí họ có để tâm vào việc đâu. Họ toàn nghĩ tới đẩu đâu thôi ý chứ. Với lại, những người chưa làm đã thấy chán thì lấy đâu ra nhiệt huyết để làm việc cơ chứ.

Chính vì thế, nói bệnh chán đã lấy đi của “bệnh nhân” khá nhiều cơ hội trong học tập, giao tiếp hay làm việc thì cũng không phải là ngoa. Khi đó, họ sẽ lại thêm chán vì mình không may mắn, trong khi họ không biết rằng với khuôn mặt chán nản, rầu rĩ như đưa đám thì làm sao vận may mỉm cười với họ được.

Bắt mạch kê đơn cho bệnh nào

Cũng giống như người ốm phải uống thuốc, những người trót chán phải làm một cái gì đó để nung chảy cái khối chán nản trong lòng mình. Có mấy cách sau, dễ lắm nè:

- Thay đổi vài thói quen trong cuộc sống.

Ví dụ như mọi hôm bạn đi học bằng xe đạp thì hôm nay bạn đi học bằng xe bus chẳng hạn. Thời gian ở trên xe bus sẽ giúp bạn có thêm những người bạn mới, gặp gỡ được nhiều người hơn, hoặc có thời gian hơn cho chính mình.

- Vạch ra một mục tiêu cụ thể và thực hiện nó.

Phần lớn những người chán là chưa có một mục tiêu cụ thể. Vậy thì còn chờ gì nữa mà không xem mình cẩn phải cố gắng ở phương diện nào. Thay vì vạch ra một mục tiêu chung chung như: “Mình sẽ học tốt tiếng Anh” thì sao bạn không cụ thể hơn là một ngày học được chừng này từ mới, chừng ấy mẫu câu, cố gắng đạt được bao nhiêu điểm thi TOIEC. Có một mục tiêu cụ thể, bạn sẽ theo đuổi thực hiện nó và quên nỗi chán nản thường trực đấy.

- Giao tiếp nhiều hơn.

Giao tiếp được coi như là một phương thuốc hữu hiệu chữa những chứng bệnh về tâm lí, trong đó có cả bệnh “chán” ngốc xít của tuổi chúng mình đấy. Tiếp xúc với nhiều người hơn nữa, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn với họ sẽ giúp bạn hiểu ra rằng những gì đang làm bạn chán thật là nhỏ bé với họ.

- Học thêm những kĩ năng mới.

Nếu có thời gian, đi học nấu ăn,học trang điểm hay học thuyết trình cũng không phải là một biện pháp tồi. Những kĩ năng mới này sẽ giúp bạn tự tin hơn, hòa nhập tốt hơn với cuộc sống. Khi đó bạn sẽ không còn thấy cuộc sống đáng chán nữa đâu!



Video tags: bong dung muon chan

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2009

Có lúc em chán anh


_____ 1/2 của tôi _____

Chủ nhật, 16.09.2007, 09:41pm

(TinNhanhBlog.com) Có những lúc em chán anh, em thấy thật sự chán cái kiểu tình yêu của tụi mình, chán cái kiểu anh lười ăn vặt và lười đi chơi, chán cái kiểu anh suốt ngày vùi mình trong công việc, chán cái kiểu cứ nhậu nhẹt là anh đưa thẳng em đến đó mà không cần hỏi ý kiến em, chán cái kiểu anh tự cho mình cái quyền được quyết định thay em mọi điều, chán cái kiểu anh không chịu mua cái mà em rất thích trong khi lại luôn dành phần trả tiền các bữa nhậu.

Có những lúc em chán anh, chán cái kiểu anh không biết tự chăm sóc cho bản thân, anh vô tâm với những thay đổi ở em, chán cái kiểu anh luôn để cho em phải nhắc nhở từ ăn mặc cho đến cắt tóc cạo râu, chán cái kiểu em cho anh đi gội đầu xông hơi mát sa xả láng mà anh vẫn cứ ì ra chẳng chịu đi chỉn chu lại mình, chán cái kiểu anh không chịu lặng im để nghe em nói, chán cái kiểu anh lúc nào cũng có lý do để biện minh cho mình.



Có những lúc em chán anh, chán cái công việc lúc nào cũng bù đầu bù óc của anh, chán cái máy tính xách tay anh luôn kè kè mang theo mỗi lần đi chơi với em, chán cái cách anh lúc nào cũng chỉ thích đến một địa điểm quen thuộc và chỉ uống duy nhất cái thứ cafe đen không một hạt đường, chán cái kiểu anh hay vô tâm mà không nhớ những gì mình đã hứa, chán cái kiểu sau mỗi lần đón em là anh dong thẳng xe về nhà.

Có những lúc em rất chán anh, chán rất nhiều thứ xung quanh mình, chán những cuộc cãi nhau đến mệt mỏi, chán những ngày em lặng lẽ đi làm về anh chẳng đón đưa, chán cái cách anh tiêu pha hoang phí, lương thì cao mà cứ đến giữa tháng đã hết tiền, chán cả những chuyện anh làm rồi mà không nói lại với em, chán cái kiểu khi em nhăn mày nhăn mặt mà anh cứ ngoác miệng ra cười, chán cái kiểu anh phê bình khi em cáu gắt.

...Có rất nhiều những lúc em thấy thật sự chán anh, em muốn anh thay đổi đôi chút để làm mới mình, em đỏng đảnh điệu đà nên em cũng muốn anh màu mè đôi chút, em kỹ tính và khó chiều nên em cần anh mềm mỏng hơn, em hay mơ mộng và hay đòi hỏi những thứ phù phiếm nên em cần anh tinh tế và nhạy cảm một chút, em hay ốm vặt nên em cần anh ân cần hơn nữa, em thích đi chơi sau những giờ làm nên em cần anh cùng em dạo phố...

!...Nhưng em sẽ rất buồn nếu như không còn anh nữa, em yêu anh từ mỗi tin nhắn giản đơn mà chứa đựng biết bao điều, em yêu anh mỗi lần em sốt anh phải ngồi chờ đón em hàng ba bốn tiếng, em yêu anh bởi bờ vai vững chắc, bởi cách suy nghĩ chín chắn và thấu tình, em yêu anh bởi trách nhiệm trong con người anh, em yêu anh từ ánh mắt đến nụ cười, em yêu anh từ những điều nhỏ bé lắm, và em cũng chẳng biết sao em lại yêu anh, sao em chán anh thế mà em vẫn thấy nhung nhớ thật nhiều mỗi lần thiếu vắng thói quen cũ, yêu anh chẳng hiểu vì sao, chẳng có lý do gì để yêu cả, yêu anh nên em yêu cả những điều mà em đã chán. Và em sẽ rất đau khổ nếu phải xa anh, vì em biết anh cũng rất yêu mình, vì em biết anh luôn lo cho tương lai hai đứa, vì em còn biết là anh quan trọng nhất đối với em.

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2009

Làm sao chúng ta có thể giải thích cảm giác, luôn luôn nhớ tới đối phương, đi kèm là cảm giác lo sợ một ngày, người ta yêu sẽ rời bỏ ta? (Tất nhiên là thời gian sẽ lấp đầy, cho nên nếu chẳng may chúng ta phải gặp hoàn cảnh đó, tôi tin thời gian sẽ chữa lành mọi thứ, và người yêu ta sẽ là một điểm nhấn không bao giờ phai nhoà, trong cái mà ta gọi là Cuộc Sống)

Làm sao để ta bày tỏ hết tình cảm đối với người ta yêu, làm sao để ta chống lại cám dỗ tình dục, tôn trọng người yêu của ta ? Có nhiều bạn nói rằng “No Way ! “

Thú thật ngay cả tôi cũng đã và đang mệt mỏi vì suy nghĩ đó, nhưng khi tôi nghĩ tới hạnh phúc cho người yêu của tôi, tôi cảm thấy mình có thêm nghị lực để chiến đấu với điều đó, chỉ là mỗi người đừng ích kỷ, chúng ta sẽ có cách giải quyết mọi việc.

Làm sao để người ta yêu và người yêu ta không cảm giác chán nhau? Cái này khó, nhưng mà hãy cứ yêu đi bạn, tính toán trong tình yêu cũng đồng nghĩa đi tay không ra chiến trường.

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2009

Tết đến rồi

Tết đến rồi một năm đã qua, một năm mới lại bắt đầu. Vậy là ra Bắc đã được 1 năm rồi đấy. Năm cũ qua năm mới tới. Chúc một năm mới tràn đầy niềm vui, tràn đầy sức khỏe và thật thành công.

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

Cảm xúc đi bất chợt như khi nó đến. Mỗi người có một cách riêng để cảm nhận về hạnh phúc. Chợt muốn đến một nơi chốn bình yên. Cảm xúc lại đến lại là một nỗi buồn man mác. Hôm nay bị sốt, khi người ta ốm ngươi ta thấy mình yếu đuối ai đó đã nói vậy và tôi thấy vậy. Cảm xúc đến lại là một sự luyến tiếc, người ta không nên luyến tiếc về những cái đã qua, những cái biết chắc rằng không bao giờ đạt được, nhưng vẫn luyến tiếc. Cảm xúc chợt đi khi ai đó hỏi về vấn đề nào đó, phải tập trung suy nghĩ, cảm xúc đi chợt việc gì đó làm ta bận tâm.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008

Mấy hôm nay về nhà hết vô rồi ra thấy hơi buồn. Mẹ nói rồi cha nói đau hết cả đầu, nghĩ lại thì vẫn chưa làm được cái gì nên hồn cả, mổ ruột thừa toàn tiền của mẹ. Lại than khi nào mình cũng than thế nhỉ cố gắng lên chứ. Không sao cả cuộc đời có lúc này lúc khác, rồi sẽ có thôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì bố mẹ vẫn cứ đúng. Không sao cố gắng lên nhé... cố gắng hết mình....